Văn hóa ẩm thực huế

Ở Huế có đến vài trăm món ăn truyền thống, món nào cũng ngon, cũng hấp dẫn, từ hình thức trình bày tới cung cách chế biến. Cũng như bữa ăn của nhiều địa phương, bữa ăn ở Huế luôn có mắm và rau sống, tuy nhiên món ăn chiến lược phải là thứ mắm ruốc đặc sản của Huế mới đúng điệu. Mắm ruốc của Huế là thứ mắm ruốc được làm từ loại tôm, tép tươi được chế biến sau khi đã ủ kín và lên men. Mắm ruốc Huế có chất lượng đạm, và hàm lượng axit amin rất là cao. Do cách chế biến gia truyền đến việc sành ăn mắm ruốc mà người Huế đã được nhiều vùng gán cho cái tên thật rất khó nghe nhưng lại đầy trọng vọng là dân mắm ruốc. Ăn kèm với mắm ruốc, cá, thịt, là món rau sống. Sự kết hợp này vừa làm bữa ăn bớt ngán, vừa tạo tính quân bình âm dương cho bữa ăn. Rau sống luôn có sẵn trong mỗi vườn nhà như xà lách, cải non, húng lủi, quế thơm rau diếp cá, tí tô, rau muống chẻ có trộn đọt xoài, khế chua, chuối chát và bắp chuối thái nhỏ. Trong bữa cơm hàng ngày ở Huế, đặc biệt không thể thiếu đĩa trái cây vải xắt lát, đây là một loại trái cây thế rau sống, có vị chát. Trái vải chấm với mắm ruốc rất ngon miệng, được xem là món ăn dùng trong bữa cơm mang tính truyền thống của người xứ Huế. Những loại cây hoang dại mọc ven tường nhà, quanh lối đi như rau sam, rau càng cua cũng được bà con ngắt ngọn rửa sạch, dùng làm rau sống. Có nồi cơm nóng, có mắm ruốc Huế có đĩa rau sống, đĩa trái vải theo kiểu Huế, thêm nồi cá kho, tô canh mồng tơi hay rau đắng là có thể dọn lên bàn một bữa cơm Huế để thân mật mời khách ghé nhà dùng bữa. Thế nhưng nếu muốn làm bữa cơm trưa gợi cảm về xứ Huế mộng mơ một cách thật sự, dĩ nhiên không thể bỏ qua món cơm hến Huế. Cũng có thể ở Đà Nẵng hay Thành phố Hồ Chí Minh… cũng có một vài quán cơm Huế và thực khách đến thưởng thức khá đông nhưng không thể sánh với cơm Huế ở Đồn Hến gần chợ Đông Ba, vì bát canh hến Huế tha hương đã không có nguồn nước bản xứ để tạo nên chất vị ngọt dịu nguyên bản của nó. Cơm hến Huế là món ăn hỗn hợp gồm cơm trắng để nguội, dùng để ăn chung với thịt hến, nước hến luộc thật nóng rau sống gồm khế chua, rau thơm, bạc hà, bắp chuối thái thật nhỏ và thành phần phụ gia như muối mè, tóp mỡ, nước mắm, tỏi, hành, đậu phộng giã nhỏ, tất nhiên là sẽ không thể thiếu món mắn ruốc sống với nhiều ớt. Một món ăn đậm đà, chất Huế nữa đó là bún bò Huế. So với bún để dùng chế biến món bún riêu, bún ốc luôn nhỏ sợi, thì bún để chế biến món bún bò Huế thường to sợi hơn gấp 2 lần đến 3 lần. Điều quan trọng nữa là nồi nước lèo thật trong và có vị ngọt rất đặc trưng, ngoài xương bò hầm nhừ luống có thêm nhiều ớt nên rất cay. Sau khi gấp bỏ bún sợi vào tô, chế nước lèo thật nóng, trên mặt tô bún được xếp những lát thịt bò nạc và một hai lọn chả Hế trông rất hấp dẫn. Ăn kèm bún bò Huế sẽ không thiếu đĩa rau sống gồm bắp chuối thái nhỏ, rau muống chẻ, rau thơm… Ngày nay bún bò Huế thực sự trở thành món ăn chung của mọi miền song thực sự hấp dẫn, ngon miệng và đúng điệu thì chỉ có ở Huế. Ngoài những món ăn dân dã kể trên, Huế còn có những món ăn cung đình nguyên bản quý hiếm như bát trần hay những món tiềm thuốc bắc. Những món ăn này xưa kia là để đáp ứng nhu cầu tẩm bổ của giới vua, quan quý tộc và ngày nay có thể tìm thấy trong thực đơn của những khách sạn bốn, năm sao.
Nặng duyên với vai già
Trong đoàn Việt Nam đến dự Liên hoan phim châu Á Thái Bình Dương lần thứ 46 tại Indonesia vừa qua có một gương mặt rất mới. Đó là Chu Phương Thảo, diễn viên nữ duy nhất trong phim “Hai Bình làm thủy điện” kịch bản Kiều Vượng, đạo diễn Trần Lự, quay phim nghệ sĩ ưu tú Quốc Dũng, được vinh dự thay mặt đoàn làm phim tham gia liên hoan. Được biết đây cũng là vai diễn chính thức đầu tiên của cô diễn viên trẻ tuổi này. Còn nhớ cách đây hơn ba năm vào tháng 6 năm 1998, khi tuyển vào trường Đại học sân khấu Điện ảnh, Thảo được nhà giáo ưu tú Hoàng Sự giao đóng vai bà già. Ngay lập tức sân khấu trở thành góc sân và Thảo thì trở thành bà già ngồi nhai trầu bỏm bẻm. Tiếp đó, khi ban giám khảo ra tình huống có hàng xóm đến mượn cái chậu. Thảo đã giả vờ nghễnh ngãng nghe không ra, tưởng được mời đi ăn cỗ. Cách xử lý thông minh, hóm hỉnh của Thảo đã khiến ban giám khảo và các thí sinh bật cười, tán thưởng. Cô đã được nhận vào trường với sô điểm khá là cao. Không hiểu duyên nợ thế nào, khi thi tốt nghiệp ra trường. Thảo lại vào vai bà già. Không như lần trước là một bà già hóm hỉnh, lần này đóng vai trò một bà mẹ có con hy sinh ở chiến trường và vai này cho thấy cô đã trưởng thành lên nhiều. Cô diễn rất là đầm thắm. Đạo diễn Lê Mạnh Hùng, thành viên Ban giám khảo đã nhận xét về vai bà mẹ do Thảo đảm nhiệm đây là vai diễn hay nhất trong vở kịch. Hiện Thảo đang đầu quân cho nhà hát kịch Trung ương một môi trường nghệ thuật đáng mơ ước đối với một diễn viên trẻ. Hy vọng Phương Thảo cô bé có duyên với những vai già sẽ ngày càng già dặn hơn trong diễn xuất.
Bá Hoàn-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm số 47(212) năm 2001

Đi tàu hỏa du lịch tới phong nha – kẻ bàng

Vừa qua Công ty Dịch vụ du lịch Đường sắt Hà Nội đã kết hợp với Công ty Du lịch Quảng Bình xây dựng các chuyến đi du lịch hè tới Phong Nha – Kẻ Bàng ngắn ngày đi bằng đường sắt với giá rẻ hơn đi bằng đường bộ và nhiều chuyến đi ngắn ngày, rất hợp với túi tiền cho cán bộ công nhân viên và sinh viên học sinh. Chuyến đi Hà Nội – Phong Nha – biển Nhật Lệ tham quan động Phong Nha – Kẻ Bàng, động nước hang Bi Ký, hang Cung Đình, hang Tiên…. Và động khô động Tiên Sơn dài tới 600 mét, tắm biển Đá Nhảy, biển Nhật Lệ giá là 795 nghìn đồng cho một khách du lịch. Chuyến đi Hà Nội – Phong Nha – Nghĩa trang Trường Sơn 5 ngày 4 đêm thăm động Phong Nha, nghĩa trang Trường Sơn, quê hương đại tướng Võ Nguyên GIÁP. Trên đường ghé thăm sông Bến Hải – cầu Hiền Lương, đại đạo Vĩnh Mốc, tham quan và làm điều dưỡng tại Mỏ nước khoáng Bang nhiệt độ sôi tự nhiên tới 105 độ C, giá là 826 nghìn đồng cho một du khách. Chuyến đi Hà Nội – Phong Nha thành cổ Quảng Trị – nghĩa trang Trường Sơn với 6 ngày 5 đêm tham quan Lũy Thầy, Bàu Tró, động Phong Nha, thành cổ Quảng Trị, đường Trường Sơn, biển Cửa Tùng, địa đạo Vĩnh Mốc và tắm biển Nhật Lệ, biển đá Nhảy, giám là 985 nghìn đồng cho một khách du lịch. Độc đáo là các chuyến đi cuối tuần phù hợp với ngày nghỉ tranh thủ của cán bộ công nhân viên là chuyến đi Đồng Hới – Phong Nha – biển đá Nhảy – Nhật Lệ giá là 205 nghìn đồng cho một khách đến 565 nghìn đồng cho một khách du lịch và khách đoàn từ 2 người đến 21 người, chưa kể tiền tàu, chuyến đi Hà Nội – Hới Phong Nha biển – biển Nhật Lệ giá từ 389 nghìn đồng đến 696 nghìn đồng cho một khách, chuyến đi Hà Nội – Đồng Hới – Phong Nha – Suối Bang – Biển Nhật Lệ giá từ 420 nghìn đồng cho một chuyến đi đến 725 nghìn đồng cho một chuyến đi đối với một du khách. Hiện nay Công ty đang có chương trình khuyến mại đến ngày 15 tháng 4 năm 2004, giảm giá cho các đoàn và các công ty du lịch phối hợp nối chuyến đi. Du khách và các công ty đối tác có thể liên hệ tại Trung tâm điều hành du lịch của Công ty Dịch vụ Du lịch đường sắt Hà Nội tại 152 Lê Duẩn, Hà Nội, điện thoại 5186785.
Trenogoria khu bảo tồn giữa lòng châu u
Trenogoria là quốc gia nhỏ bé nằm ở trung tâm châu u. Điều khiển du khách thích thú nhất khi đến đất nước là thiên nhiên nơi đây vẫn rất trong lành vì chưa hề bị những tác động tiêu cực của nền công nghiệp không khói. Vừa có biển, đồng bằng, vừa có núi, rừng rậm, hồ nước và những dòng sông chảy siết, Trenogoria là vùng đất lý tưởng cho những kỳ nghỉ hấp dẫn, mạo hiểm. Đất nước này có đến 4 công viên quốc gia, với đủ các loài thú lớn, 220 loài cây, 350 loài côn trùng… Trong số này có công viên Biograd khu rừng lớn thứ 3 ở châu u là nổi tiếng hơn cả. Ngay từ năm 1872 hoàng đế Nicolai đã lưu tâm đến khu rừng với các loài cây có sức sống kỳ diệu này nhiều cây có tuổi thọ trên 500 năm và quyết định biến nó thành khu bảo tồn thiên nhiên quốc gia. Tuy nhiên, điều quyến rũ du khách nhất ở Trenogoria là biển. Vì mò ngọc trai vốn là nghề kiếm sống lâu đời của người dân bản xứ nên môn lặn rất phát triển. Hiện nay ở các thành phố ven biển Trenogoria có rất nhiều cơ sở không chỉ dạy lặn mà còn tổ chức các chuyến đi du lịch, dã ngoại dưới nước cho khách. Một trong những chuyến đi hấp dẫn nhất sẽ đưa du khách đi tham quan những chiếc tàu dưới đáy đại dương, trong đó có chiếc thuyền buồn huyền thoại của hoàng đế Nicolai và một chiếc tàu chiến cảu đế quốc Áo bị đắm hồi chiến tranh thế giới lần thứ nhất… Vùng biển Trenogoria là nơi hội tụ mọi điều kiện tự nhiên thích hợp cho môn lặn. Trước hết đó là dải bờ biển dài với vô số vịnh vũng, các hẻm núi và nhiều loài sinh vật biển. Thêm nữa, nước biển lại rất trong, cho phép nhìn rõ mọi vật trong khoảng cách là từ 15 mét đến 25 mét, còn độ sâu ở các vùng ven bờ lên tới 35 mét. Ngoài những chuyến du ngoạn thông thường du khách còn có thể tham gia những trò thú vị khác như chơi khúc côn cầu ngay dưới đáy biển. Thời tiết và gió ở Trenogoria rất là thuận lợi cho những ai thích mạo hiểm môn thuyền buồm. Không chỉ trên biển, mà ngay tại vùng hồ Skadar người ta cũng có thể chơi môn thể thao này. Đi sâu vào nội địa Trenogoria du khách sẽ được chiêm ngưỡng vẻ đẹp u tịch của những cánh rừng, dòng sông hoặc ngồi câu cá bên những hồ nước ấm áp, dưới bóng những cây cổ thụ sum suê. Biogradsko hồ lớn nhất trên bán đảo Bancang không chỉ nổi tiếng với những điểm ngồi câu thuận tiện, yên tĩnh mà còn rất nhiều cá chép. Còn nếu muốn thưởng thức món cá hồi thì bạn phải thả cần câu trên những dòng sông nước chảy siết như Moraca, Tara, Piva… Tuy không có nhiều đỉnh cao hùng vĩ nhưng vùng núi non với những hang động kỳ thú của Trenogoria cũng là một thách thức lớn đối với những tay leo núi quả cảm. Vào mùa xuân khi nước sông lên to có một thú vui khác không kém phần mạo hiểm là thả bè trên các nhánh sông đầy ghềnh thác của dòng sông Tara hùng vĩ hoặc lao bè vun vút trên dòng sông Moraca giữa hai vách núi cao vút. Hành trình này thường kéo dài 2 ngày với chi phhis là 275 đô la Mỹ. (Theo Travelgazetta)
Q.H-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(336)2004.

Nghề làm vàng quỳ ở kiêu kị

Nhiều năm nay, nhiều hộ gia đình trong thôn Kiêu Kị, xã Kiêu Kị, huyện Gia Lâm – thành phố Hà Nội vẫn theo đuổi cái nghề làm vàng quý với mong muốn làm cho những ngôi đình chùa thêm linh thiêng, những khu di tích thêm sang trọng và những bức tranh sơn mài có giá trị hơn về mặt thẩm mỹ và hội họa bằng những lá vàng quỳ, bạc quỳ mỏng dính. Được sự giới thiệu của ông trưởng thôn Kiêu Kị, chúng tôi tìm đến nhà bà cụ Cả Nguyên một người làm vàng quý cao tuổi nhất thôn để tìm hiểu về cái nghề làm vàng quý cao quý này. Cụ Cả Nguyên năm nay đã bước sang tuổi 85, nhưng mắt vẫn bình thường, chân tay vẫn còn khỏe mạnh. Cụ đang ngồi lướt lá giống. Vừa làm cụ vừa thủng thẳng nói chuyện mà chẳng cần nhìn vào chúng tôi. Cụ nói: “Nghề làm vàng quý của thôn Kiêu Kị có từ lâu lắm rồi. Tôi chỉ biết rằng cụ tổ của nghề này tên là Nguyễn Quý Trị. Hàng năm cứ đến ngày 17 tháng 8 âm lịch là người dân trong thôn lại mang đồ cúng lễ ra đền thờ ông ở trong làng để tỏ lòng biết ơn ông đã truyền dạy nghề cho dân làng và để cho người dân trong làng có cuộc sống sung túc như ngày nay…”. Từ lâu, nghề làm vàng quỳ ở thôn Kiêu Kị đã được nhiều người trong cả nước biết tiếng. Có rất nhiều người ở tỉnh Hà Tây, Thái Bình, Nam Định, Thừa Thiên Huế, thành phố Hồ Chí Minh… cũng đã tìm đến đặt mua cho bằng được những quỳ vàng mỏng đến mức không còn mỏng được nữa để về thếp vào tượng phật hoành phi câu đối, tranh sơn mài ở đình, chùa, phủ, những khu di sản văn hóa, di tích lịch sử… Trong năm vừa qua đã có một số lượng lớn vàng quỳ ở thôn Kiêu Kị được tỉnh Thừa Thiên Huế đặt mua dùng vào việc trùng tu, tu sửa khu di sản văn hóa Huế và rất nhiều công trình lớn quan trọng của Nhà nước. Theo cụ Cả Nguyễn từ một chỉ vàng trở thành vàng quỳ phải trải qua năm công đoạn chính như làm mực, làm lá giông, đánh lá vỡ, long và trại. Trong mỗi một công đoạn này lại có rất nhiều công đoạn nhỏ mà người thợ không thể bảo qua bởi mỗi công đoạn đều có tác dụng riêng của nó. Chính vì đó nhiều công đoạn, nhiều khâu rất khó khăn lại phải làm thủ công cho nên hiện nay trong thôn Kiêu Kị chỉ có từ 3 đến 4 nhà làm vàng quỳ, bạc quỳ thật. Một nửa số gia đình còn lại trong thôn thì làm quỳ tân quỳ được làm bằng thiếc bởi nó ít công đoạn và dễ làm. Thường, một chỉ vàng hay một chỉ bạc người ta làm được hai quỳ. Mỗi một gồm 10 buộc giấy nhỏ kích cỡ 3 x 3 cm. Mỗi một buộc giấy nhỏ lại gồm 50 lá vàng hay bạc dát mỏng được đặt ở bên tỏng 50 lá giấy Đông Hồ đã qua 6 lần lướt mực. Hiện nay một quỳ vàng được bán với giá đao động từ 430 nghìn đồng đến 440 nghìn đồng, một quỳ bạc giá là 24 nghìn đồng. Nếu khách hàng mang vàng đến ddawtdj thì chỉ phải trả tiền công cho một quỳ vàng là 60 nghìn đồng, quỳ bạch là 15 nghìn đồng. Nếu khách hàng ít tiền thì có thể mua quỳ thiếc với giá từ 3 nghìn đồng đến 8 nghìn đồng cho một chiếc quỳ. Ư điểm của quỳ vàng, quỳ bạc khi thếp vào tượng, tranh hay hoành phi câu đối thì rất lâu bong còn quỳ tân thì nhanh bong chỉ khoảng vài ba năm. Chính vì vậy khách hàng thường mua quỳ vàng, quỳ bạc, thếp vào tranh tượng phật đình, chùa, đền, nhà thờ, còn quỳ tân thì lại được người ta dùng để trang trí vào các sản phẩm lưu niệm là đĩa tranh sơn mài. Cũng từ những chỉ vàng 60 đến 70 người làm vàng quỳ thôn Kiêu Kị đã biết xử lý khéo léo bằng bí quyết nghề nghiệp để trở thành những quỳ vàng có màu xanh. Loại quỳ vàng này được giới họa sĩ đặt mua nhiều để dùng vào việc vẽ tranh sơn mài hay các nhà thờ mua về dùng vào việc dát tượng chúa, trang trí các bức tranh ở trên tường. Đây là một đặc điểm rất là quý đối với thôn Kiêu Kị.
Lâm Oanh-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(336)2004.

Đồi mộng mơ điểm du lịch mới hấp dẫn

Tôi không phải là người dễ dãi khi đặt bút viết về những khu du lịch ở Đà Lạt theo kiểu một tấc lên trời để quảng cáo cho ngành du lịch Lâm Đồng. Nhưng quả thực đến với đồi Mộng Mơ khu du lịch rất mới của Đà Lạt tôi đã bị hấp dẫn ngay từ bước chân đầu tiên. Trước khi gặp anh Trần Mến – chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Thành Ngọc đơn vị chủ đầu tư khu du lịch này tôi tranh thủ làm một vòng qua đồi Mộng Mơ. Quả thực, chỉ riêng việc biến cả một vùng đồi hoang gần thung lũng Tình Yêu thành một khu du lịch quyến rũ đã là chuyện rất đáng khâm phục. Bị choáng ngợp trước tầm vóc của khu du lịch nên khi gặp anh Trần Mến tôi hỏi ngay các anh đã đầu tư vào đây bao nhiêu tiền. Anh Mến không giấu: “Đây vốn là điểm du lịch Hồ Rồng không mấy hấp dẫn. Từ đầu năm 2003, nó có chủ mới là Công ty Thành Ngọc chúng tôi đã quảng vào đây ngót nghét 14 tỷ đồng”. Khoản tiền đó đã chi cho việc tạo dựng một bộ mặt hoàn toàn mới để thu hút du khách như trồng cỏ và hoa, xây dựng nhà hàng, “Vạn lý trường thành” mini, hầm rượu, ngôi nhà cổ 300 tuổi dãy nhà nghỉ hiện đại trên một phạm vi đất đồi rộng khoảng 11 héc ta. Theo chân anh Mến đầu tiên tôi đến khu triển lãm các vật dụng văn hóa của các bộ Chi, Lạch. Tại đây có các bộ sưu tập đá nghệ thuật như silic trầm tích, bồ kết trầm tích… Rẽ sang mé đồi bên phải, anh Mến đưa tôi đi thăm dãy nhà nghỉ được thiết kế theo kiểu nhà sàn gồm 5 ngôi trÔng rất xinh xắn, trang bị đơn giản nhưng khá tiện nghi. Cả 5 căn nhà đều mang tên những loài hoa Đà Lạt, Mimoza, Đỗ quyên, Forget me not, Trà My và Mai anh đào. Trung bình mỗi căn nhà này được đầu tư 100 triệu đồng. Theo anh Mến, du khách nước ngoài rất thích ở đây vì họ mê khung cảnh hoang dã và thơ mộng có người đặt cọc thuê cả tháng trời… Rời khu nhà nghỉ, chúng tôi men theo triền đồi lên “Vạn lý trường thành”. Nhiều du khách tỏ ra vô cùng thích thú khi đến đây vì họ có cảm tưởng như mình đang ở đất…. Trung Quốc. Đặc biệt, dưới thung sâu, có một ngôi nhà rông với khoảng sân rộng để sinh hoạt giao lưu văn nghệ. Lúc tôi đến là 9 giờ 30 phút đúng lúc bắt đầu buổi biểu diễn của đội văn nghệ. Anh Mến nói: “Đây là một trong những nhóm nhạc dân tộc của xã Lát huyện Lạc Dương được chúng tôi hợp đồng trả lương tháng. Họ gồm 15 thành viên là đồng bào dân tộc thiểu số, mỗi ngày diễn 2 suất vào 9 giờ 30 phút và 19 giờ. Tiếp tục hành trình chúng tôi đến với Mộng Mơ tửu một hầm rượu độc đáo với hơn 20 nghìn lít rượu Bàu Đá được ngâm lâu ngày. Ngoài ra bên quầy bar còn có đủ các loại rượu, trong đó có cả rượu cần Tây Bắc và Tây Nguyên, phục vụ du khách tại chỗ. Rồi Mộng Mơ tửu chúng đến thăm ngôi nhà cổ 300 năm tuổi được dày công chuyển từ Bình Định lên Đà Lạt. Chúng tôi muốn lưu giữ một nét văn hóa vật thể của cộng đồng người Việt ở khu vực miền Trung. Chắc chắn ngôi nàh cổ này sẽ được du khách đặc biệt quan tâm! Anh Mến quả quyết. Một điều thú vị nữa là trong khuôn viên rợp bóng thông và hoa cỏ, tôi gặp hình ảnh thi sĩ Hàn Mặc Tử và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua hai bức tượng bán thân của nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng – Thành phố Hồ Chí Minh gửi tặng Thành Ngọc. Mặc dầu chỉ đi vài điểm nhấn thôi nhưng cũng đã quá trưa. Anh Mến mời tôi ghé lại nhà hàng có tên là Hạnh phúc và nói nếu chơi cho hết những tiết mục trong khu du lịch này thì cũng phải mất cả ngày.
Phó giám đốc du lịch Bình Qưới Thành Long: Dân ta thích những món Tây đơn giản, ít dùng sốt gia vị các loại. Khách ở chỗ tôi thường thích những món đưt lò, đùi cừu nướng, bắp bò, nấu tiêu, cá chẽm sốt ferenu, steak Tarta thịt bò sống ăn với các loại gia vị. Món gà tay đút lò và thỏ nấu rượu vang hiện đang rất đắt hàng. Tóm lại, món Tây thịnh hành ở Việt Nam hiện nay chủ yếu được chế biến từ 3 loại thịt như gà, bò và cá. Về thức uống mỗi năm lại có những thay đổi riêng. Tôi nhận thấy khách đang có xu hướng chọn những thức uống có lợi cho sức khỏe, ví dụ như rượu vang,, vừa không gây hại vừa ít bị xay sỉn. Rượu mạnh ít được tiêu thụ hơn trước. Bia vẫn là một thức uống thông dụng. Sự thay đổi thể hiện nhiều ở cách uống. Đời sống khá lên, người dân có xu hướng chọn thức uống sang trọng hơn.
Phó giám đốc khách sạn Majestic Dương Minh Ninh: Hầu hết du khách nước ngoài đều thích những món cuốn của Việt Nam. Hiện nay người Việt Nam có xu hướng chọn lọc kỹ càng hơn trong ăn uống, chú trọng về chất lượng, tính thẩm mỹ, không quan tâm nhiều đến giá cả do đời sống đã cao hơn trước. Khuynh hướng tẩy chay dầu mỡ chất béo đang diễn ra, hải sản được ưu ái. Các món ăn dân dã, giản dị lên ngôi.
Khắc Dũng-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(337)2004.

Thác iguazu nơi sinh cư của muôn loài

Tại vùng biên giới của ba nước láng giềng Brazil, Argentina và Paraguay có một thác nước hùng vĩ từ con sông Iguazu đổ xuống. Dòng chảy của sông này từ những cánh rừng nhiệt đới tuôn trào xuống rồi đập vào các vách đá tạo nên những âm thanh vang rền khiến du khách có cảm tưởng như đang có một cơn địa chấn động nào đó trong lòng đất hay có một đoàn tàu đang ầm ầm chuyển bánh qua đâu đây. Vào mùa khô từ tháng 8 đến tháng 10 nước sông Iguazu cạn để lộ ra những bãi đá ngầm dưới đáy. Len lối giữa những bãi đá ấy là hơn 300 thác nước nhỏ, chảy xiết tạo thành một cảnh quan vô cùng ngoạn mục. Vào mùa mưa, khi nước sông dâng cao, những khối nước lớn với chiều dài khoảng 3 mét ào ào đổ xuống một vực sâu khoảng 80 mét tạo ra tiếng gầm thét dữ dội có thể làm hoang mang những du khách yếu bóng vía. Các dòng nước từ trên cao dội xuống, gặp phải bãi đá bắn lên tung tóe tạo thành những lớp sương mù dày đặc. Bởi vậy người dân địa phương mới gọi vùng đất này là xứ sở của mây mù. Nơi đây cũng được mệnh danh là nơi sinh cư của muôn loài. Hai bên dòng thác kỳ vĩ này là những khu vườn quốc gia rộng lớn tạo thành một trong những vùng sinh thái phong phú nhất thế giới. Chính những đám mây mù khổng lồ với bán kính vài km tỏa ra từ thác Iguazu đã cung cấp độ ẩm cần thiết cho cây cối nơi đây phát triển mạnh mẽ. Hàng trăm loài thực vật khác nhau ở đây đều vươn mình về phía thác nước. Trên các cành cây là vô số loài tầm gửi, những dây leo có hoa những cây họ dứa… quấn quít bên nhau tạo thành một thảm thực vật luôn tươi tắn vì được tắm mát bởi hơi nước. Phía sau những thác nước trên những mỏn đá màu xám rất trơn là nơi cư ngụ của loài chim én. Loài chim quả cảm này làm tổ và đẻ trứng trong những hốc đá nhỏ. Ban ngày chúng cùng nhau bay lượn khắp bầu trời và bắt muỗi để ăn. Chiều xuống, chúng gấp cánh rồi lao xuyên qua những màn nước để bán chân vào những vách đá mà trở về tổ. Đặc biệt trong những cánh rừng bên thác Iguazu có rất nhiều bướm sinh sống từ những loài bướm nhỏ xíu cho đến cách giữa hai đầu cánh lên đến 20 cm. Những tấm thảm được dệt bởi muôn vàng, lùm cây khiến ai trông thấy cũng phải ngỡ ngàng, thích thú. Dường như bao nhiêu sắc màu trên thế gian từ đen, trắng, vàng, da cam cho đến xanh, đỏ, tím, đều hiện diện trên cánh các loài bướm ở đây. Ngoài ra, những cánh rừng ẩm ướt vây quanh thác Iguazu còn là chốn an dưỡng của thế giới các loài côn trùng, các loài động vật không xương sống và các loài lưỡng cư. Bên thác Iguazu hiện chỉ có một ngôi làng duy nhất là làng Puerto Iguazu. Dân làng ở đây rất tự hào và gắn bó với mảnh đất tươi đẹp quê hương mình. Với vẻ đẹp tuyệt vời hiếm có, thác Iguazu và những cánh rừng nhiệt đới màu ngọc bích bao quanh nó không chỉ là điểm du lịch thu hút ngày càng đông khách tham quan mà còn trở thành trường quay của nhiều bộ phim hấp dẫn về thiên nhiên hoang dã.
Bạn có biết người nước nào cao nhất?
Các chuyên gia nhân chủng học và các nhà nghiên cứu thuộc đại học Mae-xtrich cho biết, người Hà Lan hiện nay có chiều cao trung bình 183 cm với nam và 169,6 cm với nữ thuộc loại cao nhất ở châu u và thế giới. Nếu cứ nhịp độ tăng chiều cao hiện nay, họ sẽ trở thành một dân tộc khổng lồ vào giữa thế kỷ 21. Hà Lan có 15 triệu dân thì 850 nghìn người có 6 phần trăm số dân cả nước có chiều cao trung bình là 193 cm với nam và 183 cm với nữ. Cứ 1 nghìn thanh niên Hà Lan có một người cao 2 mét. Một công trình nghiên cứu với 50 nghìn người cho thấy kể từ năm 1955 cứ 10 năm độ cao trung bình của người Hà Lan tăng thêm từ 2 cm đến 3 cm. Với nhịp độ tăng này giữa thế kỷ tới người Hà Lan sẽ có chiều cao trung bình 2 mét.
Thái Bình-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(348)2004.

Ốc nhồi gia viễn

Theo trung tâm tiền sử Đông Nam Á khảo cứu văn hóa Hòa Bình và văn hóa vùng Đông Bắc Việt Nam cách đây khoảng 14 ngàn năm, ốc là một trong những món ăn quan trọng của người Việt cổ. Có rất nhiều vỏ ốc được lưu lại thành đống trong các hang động… Đây chính là chuyện ốc ngày xưa. Ở huyện Gia Viễn tỉnh Ninh Bình có nhiều đầm ao, sông hồ, đồng chiêm trũng quanh năm ngập nước là môi trường tốt cho ốc nhồi cư trú, sinh sôi và nảy nở. Ốc nhồi ở đây xưa nay so với nơi khác không chỉ nhiều về số lượng mà chất lượng cũng thơm ngon hơn hẳn. Do vậy các khách sạn, nhà hàng thường lên tận nơi mua về làm món ăn đặc sản. Vì sống ở môi trường nước sạch nên vỏ ốc nhẵn bóng, thân tròn đầy, khi cầm thấy chắc tay, chứng tỏ ốc đang béo, ruột chứa đầy trong vỏ. Kích cỡ ốc nhồi ở đây thường bằng quả trứng gà, trứng vịt. Đây cũng chính là tiêu chuẩn để chọn ốc nhồi có chất lượng cao. Người sành ăn ốc nhồi không bao giờ nhầm lẫn với ốc bưu vàng (có vỏ vàng, miệng mỏng loe). Người ta chỉ nhìn qua đã biết ốc nhồi của vùng nào, còn sống hay đã chết, béo hay gầy. Theo kinh nghiệm xem thời tiết ông cha ta có nói: “ốc nổi rìa ao, có mưa rào lại tạnh”. Đang mưa thấy ốc nhồi nổi lên quanh bờ ao là sắp hết mưa. Khi ốc nổi người ta dùng vợt hoặc rổ để bắt lấy. Nếu ốc bò ngầm dưới nước người ta mò bắt bằng tay “ăn ốc nói mò” là vậy. Chọn được ốc nhồi ngon theo tiêu chuẩn rồi, nhưng cần phải có kỹ thuật chế biến để hợp khẩu vị. Riêng vùng Gia Viễn vẫn thường dùng các món chính là ốc luộc, ốc xào và ốc nấu. Trước khi đưa vào chế biến các món ăn người ta thường ngâm ốc vào nước gạo một ngày hoặc pha tí ớt, sau vài giờ ốc sẽ thải bớt nhớt, cáu bẩn, cặn bã. Sau đó rửa lại thật sạch với nước, chặt bỏ phần đuôi nhọn đi rồi đem luộc hoặc hấp. Món ốc luộc hay hấp càng tốt người ta thêm lá chanh, lá gừng để khử mùi tanh. Ốc luộc kỹ ăn nóng thường dùng đĩa hoặc tăm nhọn, cần có bát nước chấm thật dậy mùi có đủ gia vị như nước mắm gừng, đường, chanh, ớt, tỏi,… Món ốc luộc đem lại cho người ăn cảm giác mới lạ, vừa mát mềm nơi mặt lưỡi, vừa cứng giòn nghe rừn rựt nơi chân răng, vừa chua chua, ngòn ngọt, cay cay râm ran cả vòm miệng.
Món ốc xào: nếu ruột ốc to quá người ta thái nhỏ ra từng miếng vừa phải, rồi trộn kỹ với các gia vị như riềng, mẻ, mắm tôm, nước mắm, khế, gừng,… để khoảng 15 đến 20 phút rồi phi hành tỏi mỡ xào ốc, có thể thêm ít rau làm phụ gia. Rau muống có vị chát nên ở nông thôn thường xào, nấu với ốc rất dễ ăn.
Món ốc nấu, món này thường có phần phụ gia là rau, củ quả. Thích hợp nhất là ốc nhồi nấu với củ chuối, cây chuối, hoa chuối thái nhỏ thành sợi hoặc nấu với cả quả chuối xanh thái lát dày. Ốc nấu cũng cần có gia vị gần giống với món ốc xào. Nước đổ vừa phải, nấu thật nhừ, sao cho bát nấu ốc có cái và nước sánh đặc không đễnh đoãng. Trước khi tắt lửa, cho thêm vào lá lốt, mùi tàu thái nhỏ đảo đều, nồi ốc sẽ dậy mùi hấp dẫn. Trước đây ốc nhồi là món ăn dân dã thường xuyên vì rẻ tiền, dễ tìm ở vùng quê nghèo. Vậy nên ở vùng này có thịnh hành câu ca như một lời khuyên hàm chứa nhiều ý vị của người nông dân giàu kinh nghiệm. “Muốn ăn cua rốc, ốc nhồi, đem con mà gả cho người đồng chiêm”. Không ngờ việc ăn cua ốc nhồi không cần phải về đồng chiêm xa xôi nữa mà ở ngay chốn thị thành cua rốc, ốc nhồi nghiễm nhiên đã lên ngôi thành đặc sản được nhiều khách hàng chọn lựa.
Những “bản quyền” bị lộ
Tuy là vật hoang dã, nhưng khỉ rất tinh khôn, tự tìm được những thứ thuốc đặc hiệu sẵn có trong rừng để điều trị một số bệnh tật. Năm 1972, tại khu bảo tồn động vật nổi tiếng ở Tangania, giáo sư Eichard Wrangham thấy những con tinh tinh thường đến một bụi cây ngắt mấy cái lá ngậm vào mồm rồi nuốt chửng trước khi đi kiếm các trái cây ngon lành khác để ăn. Đó là cây Aspilia. Suốt 2 thập kỷ nghiên cứu, qua 400 mẫu phân của tinh tinh giáo sư Eichard Wrangham đã phát hiện ra lá cây này có chứa Tiarubin A hàm lượng cao, một chất kháng sinh mạnh có tác dụng trừ nấm và tẩy giun sán, chống lại các mầm bệnh. Việc tinh tinh không nhai mà chỉ nuốt chửng lá cây có tác dụng bảo quản chất kháng sinh, tránh không để cho dịch dạ dày phá hủy trước khi đến ruột non, nơi ẩn náu của ký sinh trùng. Ngoài lá Aspilia, giáo sư Eichard Wrangham còn quan sát thấy tinh tình còn nuốt nhiều lá sung non, thứ lá chứa chất S. Wetoxypsolaren cũng có tác dụng giệt giun sán. Còn ở Ethiopia, ông Jane E.Philips Conroy trường đại học Washington đã phát hiện thấy loài khỉ đầu chó ở dọc sông Awash luôn ăn lá, quả của một cây có tên khoa học là Balanite aegyptiaca. Thì ra vì loài khỉ ở đây thường bắt cua, ốc tôm dưới sông để ăn. Những thức ăn này hay có sán lá gan và hoạt chất ở cây Balantihe chính là thuốc phòng bệnh sán. Ở trường đại học Kyoto Nhật Bản, giáo sư Pigotk đã 12 tháng liền theo dõi con khỉ cái sử dụng lá, tủy cây Veruonia aruygladina để chữa đau bụng mà không dùng ngọn, hoa quả và thân cây, bởi chỉ có lá và tủy cây này mới có Vernonissoid B1. Ở Brazil nhà nhân chủng học Karenstrier còn phát hiện những con khỉ cái đã ăn quả một loài cây hiếm, có tác dụng làm cho mắn đẻ vào những ngày động đực. Loài khỉ sống ở rừng Veneguela đã dùng loài cuốn chiếu, tên khoa học là Ortleoporus dorsovittatus cọ sát vào lông để đuổi loài muỗi hung dữ và khát máu. Cuốn chiếu tiết ra một chất có Bengoquinon làm muỗi rất sợ. Phát hiện này đã được ứng dụng để sản xuất ra loại thuốc chống muỗi bán đại trà trên thị trường hiện nay. Một số nhà khoa học ở Bomeo còn phát hiện thấy một con khỉ hình như bị đau đầu, nó vừa ôm đầu vừa đi tới một bụi cây ngắt hoa ăn ngấu nghiến, sau đó không lâu nó trở lại sinh hoạt bình thường cùng đồng loại. Một nhà khoa học nọ bị đau đầu, cũng đã thử ăn hoa của cây này và quả nhiên hết bệnh. Nhà khoa học Nhật Bản Wichacl Huppam trường đại học Kyoto và ông Wahamedi Seipukaluude ở vườn quốc gia Wahale Wountaino Tansani quan sát thấy một con khỉ bị đi tướt đã đến bên cây Wponso gặm thân và lá cây để nhấm lấy nước. Hôm sau nó lại khỏe mạnh, nhảy nhót trên cây như thường. Qua phân tích các nhà khoa học tìm thấy 13 loại Steroidglucoside có tính kháng khuẩn, diệt ký sinh, thậm chí có tác dụng chống cả ung thư trong loại cây này. Dân Châu Phi không chỉ dùng cây này để chữa bệnh, mà còn ăn kèm với thịt để chống đau bụng, giun sán, sốt rét. Từ thực tế quan sát, thu lượm được thông tin, nhiều nước đã thành lập bộ môn khoa học mới nghiên cứu về khả năng tự chữa bệnh của loài khỉ. Và từ những bản quyền mà loài khỉ để lộ, con người đã phát hiện ra những loài thuốc bổ ích cho mình.
Văn Vũ-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (số 3+4+5)2004.

Người về tát nước giếng diềm

Khi bóng chiều dần buông báo hiệu cho đêm trừ tịch thời khắc chuyển giao sang năm mới đã đến, người làng Diêm ai nấy đều ra giếng làng gánh nước về ăn tết với mong muốn sẽ có phúc lộc dồi dào như chính mạch ngầm của giếng nước quê mình, giếng làng Diềm thôn Viêm Xá, xã Hòa Long, Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh còn được gọi là giếng Ngọc, nằm trong cụm di tích đền Cùng một địa chỉ văn hóa tín ngưỡng của nhân dân địa phương giếng rộng chừng 10 mét, dưới đáy dải đá, xung quanh có thành bao và có bậc lên xuống. Tàn canh, kẻ ở người đi hẹn hội sau tái hợp. Hôm sau khi khí thiêng của trời đất tụ hội lại trong giếng, người đầu tiên được mở rào lấy nước sẽ là các bậc cao niên. Từ bao đời nay người làng Diềm vẫn gánh nước từ giếng này về ăn uống sinh hoạt. Ngày nay mặc dù mỗi gia đình đều đã có giếng nước riêng nhưng nếp xưa ấy vẫn tồn tại như một nét sinh hoạt văn hóa đặc trưng được trân trọng. Gắn liền với những huyền tích về giếng Diềm là văn hóa quan họ của vùng quê Bắc Ninh. Từ lâu Viêm Xá vẫn được biết đến là một làng quan họ gốc, nơi có di tích đền thờ vua Bà vị Thủy tổ quan họ. Theo truyền thuyết vua Bà là công chúa con vua Hùng Vương thứ sáu. Trên đường vu quy bà cùng đoàn tùy tùng đã gặp một cơn phong vũ và bị cuốn đến vùng đất Viêm Xá. Thấy sơn thủy hữu tình, vua Bà đã dừng chân lập nên Viêm Xá trang, dạy dân lập nghiệp, trồng dâu chăn tằm dệt vải. Đặc biệt vua Bà đã sáng tác ra những bài ca, điệu hát khởi nguồn của quan họ. Từ Viêm Xá hình thức sinh hoạt văn hóa dân gian này được truyền đi và hình thành nên 49 làng quan họ cổ dọc theo dòng sông Cầu và sông Tiêu Tương. Dân làng Viêm Xá vẫn tự hòa cho rằng giọng hát người quê mình vang rền rền nảy đạt độ điêu luyện không đâu sánh kịp chính là nhờ được uống nguốn nước trong lành của giếng Diềm. Vào mồng 3 tháng 3 âm lịch hàng năm, Viêm Xá lại tưng bừng mở hội đền Cùng, trai gái trong làng nô nức chuẩn bị tát giếng. Từ sáng sớm mọi người đã tập trung tại đền Cùng để sẵn sàng vào hội. Các trò chơi dân gian như vật, chọi gà, đánh đu được tổ chức rộn rã khắp thôn. Những năm bánh trôi, bánh canh được làm sẵn để tiếp khách gần xa. Từng thùng nước được các nam thanh nữ tú truyền tay nhau theo nhịp của những làn điệu dân ca quan họ. Bắt đầu từ chung gánh nước non, nhiều đôi trai gái đã nên duyên, để rồi năm tới vào hội họ sẽ nhường lại sợi dây tơ hồng se duyên cho lớp tiếp sau. Ngày trước nam nữ thanh niên tát giếng thường ăn mặc chỉnh tề giống như lính tốt đỏ. Việc tát giếng thường kéo dài cả ngày đến khi cạn nước thì cử người xuống thau giếng. Đối tượng được giao trọng trách này là anh em thuộc lứa tuổi trung niên được chọn lựa rất kỹ lưỡng bởi theo phong tục thì họ chính là những người sẽ đem lại cho dân làng phúc lộc hay tai ương trong cả một năm. Góp vui vào hội tát nước giếng Diềm còn có những liền anh liền chị đến từ các làng quan họ trong vùng. Khi mặt trời lặn cũng là lúc việc thau giếng hoàn tất, giếng sẽ được rào kín lên xuống và không ai được phép xâm phạm. Liềm sau đó những canh hát giao duyên bắt đầu. Canh hát diễn ra thâu đêm. Tàn canh, kẻ ở người đi hẹn hội sau tái hợp. Hôm sau khi khí thiêng của trời đất tụ hội lại trong giếng, người đầu tiên được mở rào lấy nước sẽ là các bậc cao niên. Họ mang nước vào đền để làm lễ, cầu cho một năm mưa thuận gió hòa, mùa màng tốt tươi, sau đó người trong làng mới được phép gánh nước về sinh hoạt. Ngày nay hột tát nước giếng làng Diềm đã được đơn giản hóa, song thần thái, cốt cách của một lễ hội truyền thống vẫn được gìn giữ. Đến hẹn lại lên, người Kinh Bắc – Bắc Ninh lại nô nức trẩy hội làng Diềm, về với cái nôi của văn hóa quan họ, cùng nhau đắm mình trong những làn điệu dân ca mượt mà và để cùng với liền anh liền chi nơi đây chung tay tát giếng.

Nguyễn Duy Cảnh-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(348)2004.

Sapa không lặng lẽ

Sa Pa thêm mỗi lần đến thăm là thêm một lần cảm nhận khác nhau về vùng đất này. Có người ví Sa Pa như nàng công chúa vươn mình lộng lẫy sau một giấc ngủ dài trăm năm, càng ngắm nhìn càng thấy đẹp. Sự lặng lẽ của Sa Pa trong một thời gian dài đã không còn nữa. Sa Pa đang thay da đổi thịt phát triển vùn vụt với sự quan tâm đầu tư mạnh mẽ từ trong và ngoài nước.
Trăm năm còn một chút này
Vào năm 1903, khi người Pháp đến Sa Pa thì mảnh đất ở độ cao hơn 1.600 mét so với mặt nước biển đã lọt vào mắt xanh của những người sành sỏi về du lịch khi hội tụ được 5 yếu tố của du lịch là nghỉ dưỡng, tham quan, nghiên cứu, sinh thái và văn hóa. Sa Pa – Đà Lạt của miền Bắc Việt Nam được hình thành và trở thành tụ điểm du lịch nghỉ dưỡng cho các quan chức cao cấp và các nhà tư bản Pháp ở Đông Dương. Những nỗ lực của tỉnh Lào Cai đang được đền đáp xứng đáng. Lào Cai nói chung và Sa Pa nói riêng đã thu hút mạnh mẽ các nhà đầu tư trong quy hoạch, xây dựng kết cấu hạ tầng du lịch để cho Sa Pa hấp dẫn du khách trong và ngoài nước. Chỉ một ngày không xa nữa thôi, khi giao thông đường sắt, đường bộ, đường không Hà Nội – Lào Cai được xây dựng, Sa Pa sẽ là thiên đường hấp dẫn du khách. Với sự quan tâm như vậy, Sa Pa không đơn độc, Sa Pa không lặng lẽ, đang vươn mình sau 100 năm trầm lắng. Ngay từ những năm đầu của thập kỷ 20, cảnh quan khí hậu nét văn hóa độc đáo của đồng bào các dân tộc cùng gần 80 biệt thự và các công trình kiến trúc mang dáng vẻ châu u, phong cách kiến trúc Pháp đã tạo ra cho Sa Pa một dáng vẻ riêng biệt. Nó không những làm nơi an dưỡng nghỉ ngơi của các quan chức chủ nhân của các biệt thự mà còn là lực hút của rất nhiều người đặt chân đến Việt Nam. Độ cao và thảm thực vật phong phú đã cho Sa Pa một khí hậu mát mẻ, không khí trong lành, rất thích hợp với sự hồi phục sức khỏe gắn với du lịch. Đến Sa Pa, du khách sẽ được đi trong thảm hoa đỗ quyên, vàng anh rực rỡ, hay ồ lên trước những cây cổ thụ rêu phong mà nhiều loại chỉ Sa Pa mới có với cảm giác được hòa mình, được sống cùng cỏ cây, hoa lá mây núi. Bên cạnh đó, đến Sa Pa du khách còn được thưởng thức các sinh hoạt văn hóa đặc trưng của đồng bào các dân tộc, phóng tầm nhìn cảnh quan kỳ vĩ của dãy Hoàng Liên với đỉnh Phan Xi Păng và thu cả thị trấn Sa Pa vào trong tầm mắt của các du khách đến đây. Trải qua bao nhiêu thăng trầm của lịch sử, Sa Pa vẫn sừng sững tồn tại, cùng thời gian. 100 năm vật đổi sao dời, con người cùng cảnh vật Sa Pa vẫn thế. Trong chuyến thăm nhân dịp kỷ niệm Sa Pa tròn 100 năm tuổi hòa cùng dòng người đổ về trung tâm thị trấn mới thấy mình là người may mắn. Trăm năm mới có một lần, nhiều người gặp tôi hồ hởi: Mấy ai được sống để chứng kiến Sa Pa 200 tuổi. Bởi vậy dù xa đến mấy cũng cố đến một lần. Đôi vợ chồng trẻ ở cùng khách sạn với tôi đã chọn thời điểm này để đi nghỉ tuần trăng mật ở Sa Pa. Gương mặt rạng ngời hạnh phúc của họ đã chứng kiến sự chuyển mình của một vùng đất. Biết đâu con của họ lại được chứng kiến thời điểm 200 năm Sa Pa? Sự trường tồn của Sa Pa đồng hành với sự trường tồn của đất nước, con người Việt Nam. Sa Pa lưu lại trong lòng du khách tất cả những gì hiện hữu cũng như vô hình. Một quán trứng nướng, chân gà nướng bên cạnh nhà thờ, những khuôn mặt thiếu nữ người Mông, người Dao khi xuống phố… Những cụ già người Dao buôn bán đồ thổ cẩm trong chợ Sa Pa có lẽ cũng đã sống và chứng kiến sự thay đổi của Sa Pa trong gần một thế kỷ. Du khách đến chợ Sa Pa khó mà cưỡng lại được những sắc màu rực rỡ của các sản phẩm thổ cẩm và ngắm nhìn những cụ già 70 tuổi đến 80 tuổi vẫn minh mẫn ngôi khâu vá. Họ chính là những cuốn sử sống và là một phần của lịch sử Sa Pa khi có du khách nào muốn hỏi chuyện về mảnh đất này. Đến Sa Pa dịp này, khi đi xuống các bản, lần đầu tiên tôi được nếm món thân cây ngô. Những em bé người Mông đưa cho tôi một thân cây ngô, tước vỏ và ăn như mía. Một vị là lạ tràn trong miệng và cảm thấy con người nơi đây còn quá vất vả. Trong thị trấn Sa Pa những em bé người Mông không chỗ nào không đặt chân đến. Các em là những hướng dẫn viên theo chân du khách đến khắp nẻo chỉ để được trả công bằng mấy nghìn đồng hoặc trả công bằng cách mua các sản phẩm thổ cẩm. Tới các em lại về những ngôi nhà lụp xụp trong xóm trọ dưới chân phố cổ Cầu Mây. Các em chính là một phần của Sa Pa hiện tại và tương lai. Những em bé này được học hành đã có cơm ăn áo mặc và kiếm thêm một khoản thu nhập cho gia đình. Tất cả trông chờ vào du lịch. Du lịch đã làm cho vùng đất này đổi thay vùng đất này từng ngày và thắp thêm sự sống hồi sinh những vốn cổ đang mai một bởi thời gian và tốc độ đô thị hóa.
Bước ngoặt lớn từ du lịch
Đến Sa Pa ngắm nhìn những ngôi biệt thự sừng sững với thời gian cũng là một cái thú của du khách. Những ngôi nhà này tồn tại cùng thời gian và chứng kiến những đổi thay của Sa Pa. Nhưng du khách cũng cảm thấy buồn khi những ngôi nhà này dần nhường chỗ cho những ngôi nhà ống cao. Bị che lấp bởi những khối hộp này, các nhà biệt thự bỗng trở nên lép vế, tủi thân khuất trong các lùm cây, sườn dốc. Trong cái được của sự đổi mới Sa Pa hiện tại còn nhiều điều bất cập cần phải chính lý. Sự đô thị hóa mạnh mẽ nhu cầu về nhà ở, đua nhau kinh doanh dịch vụ khách sạn nhà hàng đã phá vỡ cảnh quan môi trường thiên nhiên. Các sản phẩm phục vụ du lịch còn nghèo nàn, đơn sơ. Quy hoạch chung của thị trấn chưa đáp ứng được yêu cầu của một trung tâm du lịch. Tại buổi nói chuyện với báo giới nhân dịp kỷ niệm 100 năm Sa Pa ông Bùi Quang Vinh, chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Lào Cai khẳng định Sa Pa là tài sản vô giá của Lào Cai của Việt Nam và của cả thế giới. Sau lễ hội này, tỉnh Lào Cai sẽ huy động mọi nguồn lực để đầu tư xây dựng Sa Pa, trở thành một khu du lịch sinh thái, văn hóa chất lượng cao ngang tầm quốc tế, đậm đà bản sắc dân tộc vùng cao đặc sắc riêng có. Ông cho biết: “Hiện nay, Sa Pa đã được các chuyên gia của nước Pháp giúp quy hoạch tổng thể. Trong tương lai, phát triển chủ yếu ở Sa Pa là nhà vườn, không được xây nhà ống. Những ngôi nhà truyền thống có mài chảy, có vườn hoa, rau bậc thang sẽ dần thay thế nhà ống cao tầng. Những ngôi nhà nào phá vỡ cảnh quan Sa Pa sẽ bị cưỡng chế dỡ bỏ”. Với nhận thức như vậy, thật may mắn cho Sa Pa. Sa Pa hồi sinh và sẽ vươn mình trong nay mai. Cả nước đã biết đến Sa Pa thế giới đã biết đên Sa Pa. Lợi thế về du lịch đang là động lực để Sa Pa thực sự trở thành một trung tâm du lịch lớn mà lễ hội kỷ niệm 100 năm Sa Pa chính là một bước ngoạt để phát triển. Việc lãnh đạo tỉnh Lào Cai và coi đây là ngành kinh tế mũi nhọn đã khiến Sa Pa trở nên nhộn nhịp. Gần ba năm qua, Lào Cai đã tập trung đầu tư cho quảng bá, quy hoạch và xây dựng kết cấu hạ tầng cho hệ thống du lịch. Những nỗ lực của tỉnh Lào Cai đang được đền đáp xứng đáng. Lào Cai nói chung và Sa Pa nói riêng đã thu hút mạnh mẽ các nhà đầu tư trong quy hoạch, xây dựng kết cấu hạ tầng du lịch để cho Sa Pa hấp dẫn du khách trong và ngoài nước. Chỉ một ngày không xa nữa thôi, khi giao thông đường sắt, đường bộ, đường không Hà Nội – Lào Cai được xây dựng, Sa Pa sẽ là thiên đường hấp dẫn du khách. Với sự quan tâm như vậy, Sa Pa không đơn độc, Sa Pa không lặng lẽ, đang vươn mình sau 100 năm trầm lắng. Đã nhiều lần đến với Sa Pa nhưng cảm nhận của tôi mỗi lần mỗi khác, nhất là khi nghe giai điệu mượt mà của ca sĩ Đăng Dương: “Ơi Sa Pa! thành phố trong sương, bốn mùa hoa trái ngát hương…”, cất lên từ đĩa nhạc ở một quán cà phê góc đường trung tâm thị trấn Sa Pa.
Phạm Huy An-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(348)2004.

Trung quốc hơn 24,3 triệu người đi du lịch nước ngoài từ năm 2004 đến năm 2011.

Hơn 24,3 triệu khách du lịch Trung Quốc sẽ đến thăm 4 thành phố du lịch lớn của Châu Á là Bangkok, Hongkong, Singapore, Seoul từ năm 2004 đến năm 2011 là dự đoán của công ty thanh toán toàn cầu Mastercard International. Ước tính tại Bangkok và Seoul, khoản chi tiêu cho hoạt động tham quan và giải trí của khách du lịch Trung Quốc lên tới 17 phần trăm, trong khi chi tiêu cho mua sắm lần lượt là 28 phần trăm và 45 phần trăm. Trong 8 năm tới, chi tiêu mua sắm của thị trường khách này sẽ tăng với mức trung bình hàng năm là 8 phần trăm, tương đương với 14 tỷ đô la Mỹ trong năm 2006 và 20 tỷ đô la Mỹ năm 2011. Hongkong sẽ dẫn đầu 4 thành phố trên với khoản mua sắm của du khách ước đạt 11 tỷ đô la Mỹ, trong khi ở Bangkok, Seoul và Singapore lần lượt sẽ là 3,5 tỷ đô la Mỹ, 3,1 tỷ đô la Mỹ và 2,9 tỷ đô la Mỹ.
Thái Lan các điểm đến nổi tiếng đang bị xuống cấp
Bộ Du lịch và Thể thao Thái Lan đang lo ngại cho tương lai của 2 điểm du lịch nổi tiếng nhất nước này là Phuket và Chiang Mai. Theo tạp chí National Geographic, vệ sinh môi trường tại 2 điểm đến này đang ngày càng xuống cấp và cả 2 thành phố trên đều nằm trong số những điểm đến tồi nhất của Thái Lan. Đây là tổng hợp đánh giá của hơn 200 chuyên gia lữ hành trên thế giới về 120 điểm đến nổi tiếng nhất thế giới.
Bồ Đào Nha thu thêm 112 triệu euro nhờ giải phóng bóng đá châu u
Theo Bộ Tài Chính Bồ Đào Nha nhờ tổ chức châu u năm 2004, năm nay có thêm 211 nghìn du khách nước ngoài tới thăm nước này và mang lại thu nhập cho ngành du lịch Bồ Đào Nha thêm 112 triệu euro, tăng 2,5 phần trăm so với thu nhập thông thường hàng năm. Tính bình quân, mỗi cổ động viên ở lại Bồ Đào Nha 4 ngày, tăng hơn nhiều so với thời gian trung bình khoảng 1,8 ngày một khách tại các kỳ châu u trước.
Thụy Sĩ mở rộng cửa đón khách du lịch Trung Quốc
Công dân Trung Quốc chỉ mất 2 ngày để xin cấp thị thực du lịch vào Thụy Sĩ sau khi Chính phủ hai nước ký một thỏa thuận về hợp tác du lịch. Đây là cơ hội thuận lợi đối với các công ty du lịch tại Trung Quốc khi số lượng du khách giàu có muốn hưởng thụ những chuyến du lịch tới Thụy Sĩ để nghỉ tuần trăng mật hay trượt tuyết ngày càng tăng, ước tính, trong năm nay, số lượt khách Trung Quốc đến Thụy Sĩ có thể lên tới 100 nghìn khách.
Queen Mary 2 tàu du lịch số 1 thế giới
Con tàu du lịch khổng lồ Queen Mary 2 của Công ty Cunard Line tập đoàn kinh doanh du lịch đường biển Carnival Corporation và PLC đang được đánh giá là tàu du lịch sang trọng nhất thế giới. Queen Mary 2 được hạ thủy ngày 12 tháng 1 năm 2004 với hải trình thương mại đầu tiên từ cảng Southamton của nước Anh đến cảng Fort Lauderdale ở bang Forida của nước Mỹ. Sau khi hạ thủy, Queen Mary 2 với sức chứa hơn 3 nghìn du khách đã đạt nhiều kỷ lục của ngành vận chuyển hành khách đường biển. Đây là con tàu chở khách nặng nhất 151.400 tấn, dài nhất 345 mét, cao nhất 72 mét, rộng nhất 41 mét, tàu du lịch duy nhất có phòng thiên văn với kính viễn vọng, có phòng họp lớn nhất, có thư viện nhiều sách nhất, có hầm rượu với chủng loại và số lượng lớn nhất… Ngoài ra, Queen Mary 2 còn có đầy đủ các tiện nghi có thể làm hài lòng những du khách khó tính nhất như 10 nhà hàng 5 bể bơi, trong nhà và ngoài trời, 1 sòng bạc, 1 nhà hát hai tầng, 1 vũ trường, vật lý trị liệu khu mua sắm và khu vui chơi cho trẻ em…
Bâng khuâng với Sa Pa
Chúng ta có thể nói những nét văn hóa truyền thống của Sa Pa vẫn còn khi hàng ngày khu chợ Sa Pa vẫn tấp nập những chiếc áo dân tộc của người Dao, người Mông tạo nên phần nào hương sắc của một phiên chợ vùng cao. Tuy nhiên khi thả mình vào không gian chợ, ta mới thấy sự bào mòn vô hình đang ăn dần vào những nét văn hóa truyền thống của những người dân bản xứ. Bảo là người dân tộc thiểu số thật thà ư? Có những cuốn sách viết về địa danh du lịch còn nói rằng ở chợ Sa Pa chuyện mặc cả không thể có bởi người dân tộc đến đây với nhu cầu chính là trao đổi văn hóa chứ không phải là buôn bán. Có lẽ điều đó đã từng xảy ra nhưng từ xa xưa lắm rồi. Một người bạn dặn dò tôi trước khi đi ở chợ Sa Pa, nhớ mặc cả cẩn thận không bạn sẽ mua hàng với giá còn đắt hơn cả ở Hà Nội. Qủa thực, giá của một chiếc vòng bạc ở đây vừa đắt vửa rẻ. Khi hỏi giá một chiếc vòng bạc, người bán nói 90 nghìn. Qúa rẻ nếu nó bằng bạc. Tôi hỏi liệu có phải vòng bạc không. Chị bán hàng trả lời: “Đó là bạc của người Mèo!”. Cậu bạn tôi chuyên hướng dẫn cho khách balo vỗ vai tôi cười: “Bạc cái nỗi gì! Toàn đồ mua ở các nơi khác đem lên đây bán giả vờ là của người Mèo đấy!”. Mặc cả một lúc thì cái vòng chỉ còn giá… 30 nghìn. Trên đường đến bản Tả Phìn, du khách xuống chụp ảnh, cô gái đang mặc quần áo dân tộc lập tức lấy ô che mặt lại. Tôi thật bối rối khi giải thích với du khách phải cho tiền thì các cô gái mới cho chụp ảnh. Vào đến bản Tả Phìn và bản Cát cát, tôi chuẩn bị sẵn một túi kẹo để du khách cho các em bé vì tôi cực lực phản đối chuyện cho tiền các em. Một lần nữa tôi bị bối rối khi một bé gái người Dao không lấy kẹo mà nói bằng tiếng Anh rất sõi: “Tôi không thích kẹo. Tôi thích dollar!”. Khi hỏi một chàng trai về chiếc khèn treo trong nhà anh. Anh nói: “Mua không tôi bán cho”. Tôi nói không. Anh ta lập tức marketting bằng cách thổi một bài hát bằng khèn. Bài gì? bài “Ôi tình yêu”. Liệu bạn có tâm trí ngắm cảnh không khi bên cạnh bạn luôn là ba bốn người mặc quần áo dân tộc gí những tấm vải thổ cẩm và vòng bạc ra trước mặt bạn? Chuyện đeo bám du khách ở khu vực thị trấn Sa Pa và ở các bản dân tộc đã trở thành một vấn nạn khiến du khách đến đây không khỏi phiền lòng.
PV-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(348)2004.

Suối Tiên “thiên đường mùa xuân”

Mỗi mùa xuân đến, Suối Tiên lại khoác lên mình 1 chiếc áo hoa mới kiều diễm và lộng lẫy, được tô điểm từ những công trình mới đẹp và hoành tráng hơn. Xuân 2002, Suối Tiên cho ra đời một sản phẩm du lịch hiện đại nhất Việt Nam đó là biển Tiên Đồng, một kỳ quan nhân tạo, một đại dương huyền thoại trong lòng thành phố với núi Lạc Long Quân cao 70m, núi u Cơ cao 50m, cùng các dãy núi trùng điệp và các hang động khác. Các sản phẩm này do chính bàn tay và khối óc của con người làm ra.
Đồng chí Hai Tân, một cán bộ lão thành cách mạng, khi đến tham quan tại Suối Tiên, với cảm xúc của mình đã thốt lên những câu thơ: bữa trưa nay vui ghé Suối Tiên/ Cảm ơn đồng chí anh em hết lòng/ Ra về nhớ mãi Tiên Đồng/ Nơi đây bổ ích lẫy lừng Việt Nam.
Là người dân Việt Nam ai cũng nhớ đến ngày giỗ tổ Hùng Vương và sẽ rất vui nếu được đến thăm đền thờ quốc tổ Hùng Vương tại Suối Tiên. Công trình này nằm sau quần thể thiên cảnh Bồng Lai hoành tráng gồm: Thiên Tiên môn, Thiên Đăng Bảo Tháp và Đồi Long Hoa Nhật Nguyệt….
Tết năm ngoái, Suối Tiên “sản xuất” ra một quần thể Tứ Linh Hội Tụ với đầu rồng khổng lồ cao 25m, nặng 300 tấn, cử động xoay bốn phương, nhả ngọc phun châu; giếng ngọc Lưu Ly, cửa Linh Trùng Phùng và dòng sông Linh Thiêng thơ mộng….Tết năm nay, Suối Tiên lại có thêm 2 công trình mới hoàn thành và đưa vào phục vụ du khách: vương quốc Cá Sấu và Linh Cung Thập Nhị Giáp.
Đến với “vương quốc Cá Sấu” du khác sẽ được tiếp cận với hơn 6000 “cư dân” cá sấu lớn nhỏ đang sinh sống và phát triển theo chế độ quần cư riêng biệt. Du khách sẽ ung dung dạo chơi trên những chiếc cầu Thủy Đình xinh xắn, soi bóng mặt hồ, chỉ cách những “chú cá sấu” hung dữ trong gang tấc để có được cảm giác thật đặc biệt khó tả. Linh Cung Thập Nhị Giáp tụ hội 12 vị cầm tinh của con người. Phía trước có quảng trường Song Đao Minh Thủy. Đường lên đồi có voi quỳ hổ phục, trên đỉnh đồi có đài Thủy Tạ với 12 vị Linh Tâm, phía sau là hồ Ngọc Bảo Lưu Ly có thác Kim Sơn tuôn chảy, bên trong là hầm Vàng – hầm Bạc.
Với hàng trăm sản phẩm mới mỗi năm, Suối Tiên ngày càng đa dạng và phong phú hơn, tăng sức hấp dẫn và để lại những ấn tượng sâu sắc đối với du khách trong nước và quốc tế.
Ông Huỳnh Đồng Tuấn, phó tổng giám đốc công ty du lịch văn hóa Suối Tiên cho biết: do có sự đổi mới các mô hình giải trí liên tục để phù hợp với nhu cầu, ý thích của từng lứa tuổi, từng thị hiếu của đại đa số nhân dân và du khách trên mọi miền đất nước và quốc tế cho nên lượng khách du lịch đến với Suối Tiên hàng năm tăng cao. Riêng năm 2003, mặc dù có ảnh hưởng của dịch Sars nhưng lượng khách đến với Suối Tiên vẫn đạt 3,6 triệu lượt khách. Trong những ngày giáp tết Nguyên đán, Suối Tiên dự kiến sẽ có khoảng hơn nửa triệu lượt du khách đến đây. Chúng tôi đang chuẩn bị tinh thần để phục vụ du khách và nhân dân đến tham quan và vui chơi giải trí trong mùa xuân này.
Mạnh Hùng – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 3+4+5 – Năm 2004