Lộn xộn kinh doanh lưu trú

Hai đợt kiểm tra của Sở Du lịch Thanh Hóa đã phát hiện nhiều vi phạm, yếu kém đang tồn tại trong hoạt động kinh doanh lưu trú trên địa bàn tỉnh, 9 cơ sở đã bị phạt 5,7 triệu đồng. Song quan trọng hơn là làm thế nào chấn chỉnh thực trạng trên?
Cấp phép … trái phép
Trong 27 khách sạn nhà nghỉ tại 2 thị xã sầm sơn, Bỉm Sơn và thành phố Thanh Hóa được kiểm tra có 8 thuộc doanh nghiệp nhà nước, 10 thuộc tư nhân, 8 là đối tượng của quyết định 317/ TTg (về việc chuyển nhà khách, Nhà nghỉ của các bộ ngành toàn thể đoàn thể và ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương kinh doanh khách sạn du lịch.).
Có thể nói hình thức, mức độ vi phạm rất “phong phú”! Các khách sạn Bưu điện Sầm Sơn, Đồng Khánh, Kế hoạch, thản nhiên hoạt động theo giấy phép do… Ủy ban nhân dân thị xã Sầm Sơn cấp (!?). Đoàn kiểm tra đã lập biên bản tạm thu giữ những “giấy phép” trái phép này và đề nghị Giám đốc sở Du lịch yêu cầu Ủy ban Nhân dân thị xã Sầm Sơn dừng ngay việc cấp phép trái thẩm quyền. Nhà nghỉ Khí tượng thủy văn hoạt động bất cần giấy phép, không thực hiện chế độ báo cáo thống kê. Bón Nhà nghỉ Thanh Bình, Lợi Linh, BA Đình, Hoa Hồng sử dụng giấy phép kinh doanh quá hạn. Không niêm yết giá Nhà nghỉ cấp thoát nước mặc dù cơ sở vật chất xuống cấp trầm trọng vẫn cố “tận dụng kinh doanh trong lúc chờ đấu thầu xây dựng cơ sở mới.
Tại các khách sạn nhà nghỉ xây dựng đã lâu, hầu hết các trang thiết bị nội thất đều xuống cấp nhưng không được đầu tư nâng cấp. Thậm chí, trang thiết bị nội thất trong phòng ở theo quy định cũng bị “cắt xén” dần. Khách sạn Hoa Sữa và kế hoạch còn không đảm bảo diện tích buồng phòng. Vệ sinh buồng phòng, hành lang của khách sạn Đường Sắt, nhà nghỉ Bộ Nông nghiệp bày bán cá thủy sản ngay ở phòng lễ tân! Dịch vụ ăn uống trong các khách sạn phó mặc cho thầu khoán khiến giá đắt, chất lượng kém, mất uy tín với khách.
“Mắt toét” làm du lịch
Ông Hoàng Trung Tuyên – trưởng đoàn kiểm tra bức xúc: “Nhược điểm nổi cộm kéo dài của nhiều khách sạn nhà nước vẫn là tình trạng lao động không có kiến thức và nghiệp vụ du lịch”. Số lao động trong chế biến thức ăn được đào tạo chuyên ngành rất thấp, chỉ 4/27 cơ sở có nghiệp vụ cao. Hầu hết giám đốc các nhà khách, nhà nghỉ đều thiếu nghiệp vụ tổ chức và quản lý về du lịch. Nhân viên bộ phận chủ chốt (lễ tân, bếp, phục vụ bàn) đa phần làm theo… kinh nghiệm. Du lịch Thanh Hóa hoạt động chính vào mùa hè song lao động thời vụ chủ yếu là học sinh nông thôn tốt nghiệp phổ thông trung học, thiếu việc làm, “mù” về nghiệp vụ du lịch. “Chính vì nghiệp vụ yếu kém dẫn đến giao tiếp thiếu văn minh và lịch sự. Đây cũng là hạn chế của du lịch Thanh Hóa”. – ông Đoàn Văn Phú – Giám đốc Sở Du lịch Thanh Hóa thẳng thắn công nhận.
Giải pháp nào đây?
Theo ông Tuyên, nguyên nhân chính là do ý thức tuân thủ pháp luật và trách nhiệm nghề nghiệp của nhiều cơ sở quá kém. Ví dụ, ba phần tư cơ sở kinh doanh lưu trú của tư nhân tại Sầm Sơn hoạt động không phép. Trong đó, khoảng 30 cơ sở không nộp báo cáo thống kê về sở Du lịch. Nhiều nhà khách, nhà nghỉ trung tâm Điều
dưỡng của một số ngành, đoàn thể “tranh thủ” kinh doanh tối đa song trốn thuế, tạo ra cạnh tranh không lành mạnh. Bên cạnh đó, cơ quan chủ quản các cơ sở luôn buông lỏng quản lý, không quan tâm đến chất lượng phục vụ. (Sở Du lịch tìm nhiều biện pháp mở lớp bồi dưỡng ngắn ngày song cơ quan quản lý cơ sở lưu trú không hưởng ứng. Vì thế, chỉ có 10 – 15% lao động hợp đồng thời vụ được đào tạo ngắn ngày). Đồng thời công tác quản lý hành chính, quản lý địa bàn của chính quyền địa phương, đặc biệt là Ủy ban Nhân dân thị xã Sầm Sơn còn nhiều bất hợp lý.
Để khắc phục tình trạng trên, Đoàn kiểm tra kiến nghị Ủy ban Nhân dân thị xã Sầm Sơn phải cấp phép đúng thẩm quyền. Sở kế hoạch và du lịch – đầu tư khi xét cấp đăng ký kinh doanh cho doanh nghiệp kinh doanh du lịch cần trao đổi với Sở Du lịch để tiện theo dõi, quản lý …
Những sự việc như đã nêu đã làm ảnh hưởng không nhỏ đến uy tín của cấp ủy và chính quyền địa phương, nhất là khi chủ trương tiết kiệm, xây dựng nếp sống văn hóa đang được triển khai trên toàn quốc. Hy vọng rằng “tiệc hưu” của ông N, sẽ là sự kiện cuối cùng về những“huyền tích” trong sự đàm tiếu của mọi người. Ngô Thanh Hằng.
Trịnh Minh Hiếu – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 40 (205) – Năm 2001

Đâu phải bỗng nhiên thành người nổi tiếng

Ông Pierre Fontaine, Chủ tịch “Hội những đầu bếp bậc thành” đồng thời là “Sứ giả của nghệ thuật ẩm thực trên toàn thế giới” của Vương quốc Bỉ đã từng đoạt những danh hiệu cao quí như “Chiếc đĩa vàng” (1978), “Oscar đầu bếp” của câu lạc bộ những người sành ăn ở Bỉ (1984) giải thưởng báo chí quốc gia “Nhân vật của năm ẩm thực” (1991 – 1992). Trong thời gian ở Việt Nam ông đã từng giới thiệu “Tuần lễ món ăn Bỉ” tại khách sạn Continental.
Ông tự giới thiệu về mình: “Tôi sinh năm 1940 tại Bỉ. Năm 12 tuổi vào học nghề tại trường khách sạn du lịch CERIA lớn nhất nước Bỉ đồng thời làm phụ bếp trong một nhà hàng lớn. Tốt nghiệp CERIA, tôi tập sự nấu ăn đến 25 tuổi mới lên chức Bếp trưởng. Có người hỏi: người đầu bếp giỏi phải có những đức tính gì? Ông trả lời: “Mỗi đầu bếp trước hết phải là chính mình, có nghĩa là mỗi ngày người đó phải cố tạo ra điều gì mới lạ hoặc làm thay đổi một điều gì đã có. Người đầu bếp giỏi phải tôn trọng người ăn, chấp hành nghiêm ngặt kỷ luật nấu ăn và phải yêu nghề say đắm như yêu tình nhân của mình và phải truyền nghề cho thế hệ kế tiếp.”
Ông đã sáng tạo ra nhiều món ăn mới lạ, chính ông là người đi tiên phong trong việc đưa rau cải chicorecs, một loại hơi giống cải bẹ chỉ tăng trưởng trong bóng tối vào món cá trong khoảng thập niên 60. Ông cũng đã chế biến và đặt tên cho món “tôm hùm má Jenny” nổi tiếng ở Bỉ mà người sành ăn nào cũng muốn thưởng thức. Jenny là tên mẹ đẻ của ông, ông nói đặt tên món ăn như vậy để luôn nhớ đến bà cũng như những món bà đã nấu từ thuở ấu thơ mà đến nay ông vẫn thích.
Ông rất thích món ăn Á Đông, đặc biệt là món ăn Việt Nam mà tại Bỉ cũng đã có nhà hàng Việt Nam rất nổi tiếng có tên “Đôi đũa vàng Hoàng gia” đạt cấp nhà hàng 1 sao michelin.
Trung Quốc: Tìm ra hệ thống hang động lớn nhất thế giới
Một nhóm nhà khoa học quốc tế vừa phát hiện một hệ thống gồm hàng trăm hang động và sông ngầm lớn nhất Trung Quốc và có thể là lớn nhất thế giới tại huyện Nam Đơn thuộc Quảng Tây.
Một trong những hang này dài 2.968m với đầy những thạch nhũ mang hình ngọc trai, trái bóng hoặc những chiếc bánh, trong đó có nhiều hạt ngọc trai bằng đá dày 15cm. Một hang lớn nhất trong quần thể này có đỉnh cao gần tới đỉnh ngọn núi, bên trong chứa đầy nhũ đá với nhiều hình thù khác nhau. Trong khu hang động này có hai con sông ngầm, trong đó con sông được đặt tên là Cam Hà có chiều dài 3,5km, điểm rộng nhất là 50m và điểm sâu nhất là 60m.
Đây là một điểm du lịch lý thú trong tương lai ở Quảng Tây, nơi có nhiều điểm du lịch nhất Trung Quốc.
Đầu bếp Thái Lan được châu u ưa chuộng
Tổng giám đốc Vụ việc làm Thái Lan cho biết kể từ khi văn hóa ẩm thực Thái Lan trở nên phổ biến ở châu u, thì nhu cầu về đầu bếp Thái Lan tăng vọt. Tại Đức có hơn 300 tiệm ăn Thái Lan vì vậy sẽ xảy ra hiện tượng thiếu đầu bếp Thái. Quan chức trên cho biết Chính phủ Thái Lan sẽ tập trung giúp những người Thái Lan muốn làm việc ở châu u nâng cao phương pháp nấu ăn cũng như ngoại ngữ.
Pháp tân trang tháp Eiffel
Dàn đèn 20.000 bóng hiện thắp sáng cho tháp Eiffel sẽ được thay thế để tạo một bộ mặt mới cho công trình biểu tượng của nước Pháp.
Phó Thị trưởng Paris Jean-Bernard Bros cho biết thành phố quyết định chi 36 triệu Francs (5 triệu USD) cho việc tân trang ngọn tháp hơn 100 tuổi này. Dự kiến công trình sẽ hoàn thành vào năm 2003. Theo kế hoạch, cứ 10 năm dàn đèn của tháp Eiffel sẽ được thay đổi cho đẹp và hiện đại hơn.
Gặp cá sấu
Đi đến vùng nọ, một du khách nước ngoài gặp cái hồ rộng, thích quá, hỏi người địa phương có mặt ở đó:
Hồ này tắm được chứ? Liệu có cá sấu không?
Xin ngài tự nhiên, không có cá sấu đâu.
Du khách lội xuống tắm thỏa chí rồi lên bờ, xách gói ra đi, thì người địa phương gọi lại:
Xin ngài cho tiền lệ phí ạ. Một trăm USD thôi!
Xuất bản 10 triệu lịch block năm 2002
Bộ Văn hóa Thông tin vừa ban hành văn bản về việc tổ chức xuất bản lịch block năm 2002 sẽ được phát hành và có ghi giá bán trên vỏ bao. Lịch block năm 2002 do 4 nhà xuất bản: Chính trị quốc gia, Văn hóa – Thông tin, Khoa học – kỹ thuật và Nông nghiệp tổ chức xuất bản theo phương thức liên doanh. 37 nhà xuất bản khác tham gia góp vốn và hưởng lợi nhuận theo số lượng phát hành. Các nhà xuất bản chủ động về lượng phát hành, nội dung và in đúng theo danh mục đăng ký. Các đơn vị có nhu cầu xuất bản lịch tờ (dưới 1.000 tờ) không nhằm mục đích kinh doanh sẽ do Cục xuất bản xem xét giải quyết.
Thư giãn
Nơi bị đau
Một cán bộ ngành Khí tượng – Thủy văn đi khám bệnh. Bác sĩ hỏi:
Anh đau ở đâu?
Bệnh nhân ngó trời một lúc, trả lời:
Ở hướng Tây – Tây Bắc lồng ngực!
Mua chưa?
Vợ là giáo viên nói với chồng là nhân viên Bảo Việt:
Sáng nay giờ dạy của em có trên về dự, em run quá nên bị “cháy giáo án” anh ạ. Buồn quá!
Thế em đã… mua bảo hiểm cho cuốn giáo án chưa?
Mai Khôi – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 30(195)2001

Khách du lịch tăng

Khách du lịch 9 tháng đầu năm tăng, Thanh Hóa đã đón khoảng 450.860 lượt khách du lịch, đạt 90% kế hoạch năm. Trong đó, khách du lịch nội địa là 448.367 lượt, tăng 9,1% so với cùng kỳ năm trước, khách quốc tế là 2.493 lượt. Tổng doanh thu đạt 89 tỷ đồng, tăng 12% so với cùng kỹ năm 2000.
Thừa – Thiên – Huế: Đón gần 380.000 lượt khách du lịch, tăng 26% so với cùng kỳ năm ngoái (trong đó có 150.000 khách du lịch quốc tế). Tổng doanh thu hơn 180 tỷ đồng, tăng 41%. Tỉnh Thừa Thiên Huế đang xúc tiến thực hiện dự án nhà du lịch Huế, điều chỉnh quy hoạch tổng thể du lịch 2001 – 2010 và chuẩn bị festival Huế 2002.
Hải Phòng: Đón và phục vụ 935.600 lượt khách du lịch, trong đó khách quốc tế là 190.000 lượt, đạt 77,9% so với kế hoạch năm, tăng 24% so với cùng kỳ năm ngoái. Doanh thu đạt 210 tỷ đồng, bằng 87,5 % kế hoạch năm. Trong tháng 9, Sở Du lịch Hải Phòng cũng đã thẩm định và công nhận xếp sao cho 4 khách sạn, nâng tổng số khách sạn được xếp sao tại Hải Phòng lên 38, trong đó có 2 khách sạn đạt tiêu chuẩn 4 sao, 1 khách sạn 3 sao.
An Giang: Tỉnh An Giang đón 2.145.000 lượt người đến tham quan du lịch tăng, tăng 22% so với cùng kỳ năm trước, doanh thu đạt gần 22,5 tỷ đồng, tăng 7% so với cùng kỳ năm trước. Ngành văn hóa Thông tin và các huyện, thị trong tỉnh đã đầu tư tôn tạo và nâng cấp các di tích để phục vụ du khách. Đặc biệt, trong tháng 9, tuy đang là mùa nước lũ nhưng có đến 120.000 lượt người đến du lịch ở An Giang, tăng 60% so tháng trước.
Sẽ mở tuyến bay Cần Thơ – Hà Nội.
Tỉnh Cần Thơ đang chuẩn bị cho việc tái hoạt động của sân bay dân dụng. Dự kiến, sân bay Cần Thơ sẽ mở chuyến bay dân dụng từ Cần Thơ đi Hà Nội và ngược lại. Sau đó, tỉnh sẽ tiếp tục đề nghị mở thêm các chuyến bay khác để đáp ứng nhu cầu hành khách đi lại và vận chuyển hàng nông sản đến các nước trong khu vực.
Bức tranh sơ khai
Hệ sinh thái ở Việt nam bao gồm 5 loại điển hình: Hệ san hô, vùng cát ven biển, vùng đất ngập nước, rừng khô hạn và rừng ngập mặn.
Việt Nam có 350 loài san hô, trong đó có 95 loài ở vùng biển phía Bắc và 255 loài ở vùng biển phái Nam. Bên cạnh đó có 60 vạn ha đất cát ven biển, trong đó có 77.000 ha hệ sinh thái cát đỏ tập trung tại Bình Thuận, Ninh Thuận và các tỉnh duyên hải trung bộ, Việt Nam còn có thêm 10 triệu ha đất ngập nước ẩn chứa nhiều hệ sinh thái điển hình có giá trị cao về khoa học và du lịch với Đồng Tháp Mười là vùng ngập nước tiêu biểu cho khu vực Đông Nam Á. Hệ thống rừng đặc dụng và rừng ngập mặn Việt Nam thuộc loại rừng giàu có về tính đa dạng sinh học với 12.000 loài thực vật (1.200 loài đặc hữu). 15.575 loài động vật (172 loài đặc hữu). Với tiềm năng phong phú và đa dạng nên ngay từ thời gian đầu của quá trình đổi mới đất nước, việc phát triển du lịch sinh thái ở Việt Nam đã được coi trọng. Nếu như năm 1994 mới chỉ có 320 ngàn lượt khách quốc tế đến các vùng tự nhiên ở Việt Nam thì đến năm 1999 con số tương ứng đã lên đến 620 ngàn và dự ước 1 triệu lượt khách cho cả năm 2000. Bên cạnh đó hàng năm cũng có thêm 3,5 đến 5 triệu lượt khách nội địa ghé vào các vùng tự nhiên. Nhờ vậy doanh thu của hoạt động du lịch sinh thái tại các khu bảo tồn thiên nhiên cũng như vùng đệm hiện chiếm khoảng 25 – 30% trong tổng số doanh thu hàng năm của ngành du lịch.
Đánh giá của ông Doug Hendrie Cố vấn trưởng kỹ thuật dự án bảo tồn rừng Cúc Phương, bức tranh du lịch sinh thái của Việt Nam mới ở mức sơ khai, chưa tương xứng với tiềm năng vốn có về sự đa dạng và phong phú của nó cũng như vị trí của du lịch sinh thái hiện nay trong khu vực và trên thế giới. Các nguyên nhân cơ bản hạn chế sự phát triển của du lịch sinh thái Việt Nam cũng giống nhiều nước trong giai đoạn đầu của sự mở cửa và hội nhập gồm: thiếu năng lực nghiên cứu quản lý, chưa thống nhất hệ thống điều hành các khu bảo tồn, hệ thống hạ tầng cơ sở thiếu và chưa đồng bộ…
Diện mạo mới
Du lịch sinh thái nói chung và du lịch sinh thái trong hệ thống các khu bảo tồn thiên nhiên nói riêng là loại hình du lịch mới cả về khái niệm lẫn tổ chức quản lý kinh doanh không chỉ đối với Việt Nam mà cho tất cả các nước khác trong giai đoạn mở cửa và hội nhập. Chính vì lẽ đó hiện nay ngành du lịch Việt Nam đang gấp rút hoàn thiện công tác điều tra cơ bản quy hoạch những vùng tiềm năng như Ba Bể, Cát Bà, Cúc Phương, Nam Cát Tiên, Yok Đôn, Côn Đảo, Bình Châu – Phước Bửu…
Tổ chức không gian hoạt động du lịch sinh thái trong các khu bảo tồn ở Việt Nam sẽ được phân thành 7 cụm vùng tiêu biểu. Không gian du lịch sinh thái vùng núi và ven biển Đông bắc bao gồm một phần các tỉnh Lạng Sơn, Cao bằng, Bắc Cạn, bắc Thái, các hệ sinh thái điển hình và có giá trị cao được chọn khu vực này là khu bảo tồn thiên nhiên Bắc Sơn, Hữu Liên (Lạng Sơn), rừng văn hóa lịch sử Pắc Pó, Trùng Khánh (Cao Bằng), Vườn quốc gia Ba Bể (Bắc Cạn), Hồ Núi Cốc (Bắc Thái) và hệ sinh thái rừng ngập mặn Quảng Ninh, Hải Phòng.
Việt Nam đạt danh hiệu “Du lịch thân thiện” năm 2001
Hãng quảng cáo Leo Burnet cùng với tổ chức du lịch Anh, Đức, Singapore đã điều tra thăm dò qua nhiều ý kiến của khách châu u và châu Á… và họ đã công nhận Việt Nam đạt danh hiệu “Du lịch thân thiện” năm 2001 vì sự hiếu khách và bảo đảm an toàn trong du lịch cho du khách.
Được biết, hãng Leo Burnet từng thắng thầu quảng cáo cho chương trình “Bất ngờ Thái Lan” và Thái Lan là quốc gia được bình chọn danh hiệu “Du lịch thân thiện” năm 2000.
Bùi Hoàng – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 40 (205) – Năm 2001

Khách sạn Phong Nha “viên ngọc bên cửa Nhật Lệ”

Ra đời vào cuối tháng 4 – 1999 khách sạn Phong Nha (thuộc Công ty kinh doanh tổng hợp Quảng Bình) là khách sạn có tuổi đời trẻ nhất, nhưng cũng hiện đại và đẹp nhất trong số các khách sạn ở Quảng Bình.
Nằm bên cửa biển Nhật Lệ, khách sạn Phong Nha được thiên nhiên ưu ái đến mức lúc nào cũng lộng gió. Điều này thật đặc biệt khi Quảng Bình là xứ sở của “Gió Lào, nắng chang chang”. Du khách đến Quảng Bình bao giờ cũng tìm đến khách sạn Phong Nha, khi hết chỗ mới chịu sang khách sạn khác. Khách sạn Phong Nha nằm ngay gần bãi cát đẹp và biển xanh mênh mông. Du khách cũng chỉ cần dạo bộ vài bước chân là đến hồ Bầu Tró, một hồ nước ngọt xanh trong sát bên nước biển mặn chát. Khách sạn Phong Nha chính là nơi dừng chân nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng của du khách trong hành trình tham quan các điểm du lịch nổi tiếng ở Quảng Bình như động Phong Nha, bãi Đá Nhảy (Lý Hòa), đảo Chim, Hòn La, Suối Bang… khách sạn Phong Nha đã vinh dự được phục vụ các đoàn khách quốc tế, các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước khi đến công tác tại Quảng Bình. Tại khách sạn, nhiều cây do chính tay một số đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước và lãnh đạo tỉnh trồng đã lên xanh, đang tạo nên sự râm mát và vẻ đẹp tự nhiên cho khách sạn.
Ý thức được thế mạnh của mình, khách sạn Phong Nha đã luôn chú trọng đến thái độ phục vụ ân cần, lịch sự, hết lòng vì khách và không ngừng thăng tiến trong hoạt động kinh doanh. Từ chỗ ban đầu chỉ có 28 phòng ngủ, nay khách sạn đã có 60 phòng, cùng lúc đủ phục vụ chỗ ngủ cho 150 khách và chỗ ăn cho 500 khách. Doanh thu phòng ngủ 6 tháng đầu năm 2001 đạt 954 triệu đồng, tăng 68% so cùng kỳ năm trước; doanh thu ăn uống và các doanh thu khác đều tăng khá, từ 18% đến 20%. Giám đốc khách sạn, ông Đinh Nam Sơn, cho biết: Để đạt được bước tiến như vậy, khách sạn Phong Nha đã không ngừng học hỏi kinh nghiệm của các bậc đàn anh đi trước, chú trọng giải pháp mở rộng hợp tác với các đơn vị du lịch trong và ngoài nước, từ Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh, Huế, Đà Nẵng đến Nhật, Thái Lan… Về đối nội, bài học được khách sạn thuộc lòng và áp dụng triệt để đó là phải biết quản lý và nâng niu sử dụng những người có đức có tài, có khả năng hoàn thành tốt công việc được giao. Trong tổng số 48 cán bộ công nhân viên của khách sạn thì tất cả đều đã trải qua đào tạo về chuyên ngành du lịch. Bộ phận quản lý từ Giám đốc, Phó Giám đốc đến các trưởng phòng đều đã tốt nghiệp Đại học Thương mại hoặc Kinh tế, Tài chính và có kinh nghiệm về công tác quản lý. Ngay tại khách sạn cũng đã có 3 hướng dẫn viên có trình độ Đại học, thông thạo các ngoại ngữ Anh, Pháp, Trung. Nhiều khách du lịch đến với khách sạn Phong Nha đã tìm thấy sự gần gũi, ấm cúng như đang được sống trong gia đình mình. Họ cũng hài lòng về chỗ ăn, nghỉ thoáng mát giường ghế chăn màn sạch sẽ, thơm tho, an ninh trật tự bảo đảm. Khách hàng để quên tài sản được trả lại, trong đó có những tài sản lên tới hàng nghìn đô la. Chị Hoàng Thị Hồng, cán bộ phòng Tư pháp, thị xã Đồng Hới nói rằng, khi có bạn bè từ Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh, chị đều giới thiệu với khách tới khách sạn Phong Nha và hãnh diện với họ về thái độ phục vụ của khách sạn này.
Tuy nhiên, với tuổi đời quá trẻ và sức vóc có hạn, khách sạn Phong Nha vẫn đang đứng trước nhiều việc chưa triển khai được, ví dụ như từ đề nghị của nhiều du khách là khách sạn nên mở thêm phòng giao lưu văn nghệ, sân quần vợt, bể bơi nước ngọt, dịch vụ lướt ván, thuyền chèo tay… Được biết những đề nghị trên đã được lãnh đạo khách sạn ghi nhận và hy vọng du khách đến đây không chỉ được thoải mái về ăn, nghỉ mà còn được vui chơi lành mạnh, để khi rời Quảng Bình vẫn luôn giữ ấn tượng đẹp về “Viên ngọc bên cửa biển Nhật Lệ”.
Phan Hòa – Xuân Trường – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 30(195)2001

Chuẩn bị cho một bữa tiệc thành công

Danh sách khách mời, trang trí phòng tiệc và bàn tiệc, thực đơn, sơ đồ bàn tiệc, sự phục vụ… đều là những phương tiện hữu ích đối với thông điệp cần chuyển tới khách. Dĩ nhiên, tất cả các công đoạn này đòi hỏi một sự chuẩn bị và giám sát hết sức cẩn thận. Vì thế, một vài điều lưu ý sau nhằm tạo nên một bữa tiệc thành công là cần thiết.
Việc chọn món ăn nhất thiết không được coi nhẹ và không chỉ dựa vào sáng kiến của thủ trưởng hoặc người chủ xướng, dẫu rằng người đó rất sành. Đó là một ngày lễ? Ngày kỷ niệm? Chào mừng một nhân vật quan trọng địa phương hay nước ngoài? Để cảm ơn? Để chúc mừng? Mỗi câu hỏi là một yếu tố định hướng cho việc chọn thực đơn. Việc lựa chọn món ăn phản ánh giá trị, sở thích của chủ nhà nhưng đồng thời cũng phải tôn trọng giá trị, sở thích của khách. Tất nhiên, việc chọn món ăn còn phải dựa vào phương tiện tài chính, vật chất có sẵn. Trao toàn quyền cho nhà bếp chọn thực đơn sẽ có rất nhiều nguy cơ rủi ro. Ngược lại, kinh nghiệm mách bảo không bao giờ được áp đặt thực đơn cho đầu bếp. Trước tiên cần tiếp thu những gợi ý về những món ăn mà đầu bếp quen thuộc hoặc những món ăn dễ thành công nhất. Món nhập bữa bằng đồ nguội có thể chờ đợi được khi thời gian khai vị kéo dài. Nhưng món nhập bữa nóng không được đợi lâu. Điều quan trọng là món ăn được phục vụ không gây ra những phiền hà khác cho tiến trình của bữa tiệc vốn đã có nhiều khó khăn. Một điều quan trọng là không được coi bữa tiệc là một cuộc thí nghiệm. Phải thử nghiệm trước một vài tuần thậm chí một vài tháng là cách làm rất thông thường.
Chọn món ăn dễ sử dụng là điều nên làm bởi một bữa tiệc mang tính chất nghi lễ không phải là dịp thử thách phong cách ăn uống của khách bằng việc bắt buộc họ phải sử dụng những đồ dùng mà họ không ít sử dụng hoặc buộc họ phải có sự khéo tay đặc biệt.
Luật lệ tôn giáo mà khách tôn trọng là vấn đề chủ tiệc phải quan tâm. Thật không phải khi đặt khách vào tình thế khó xử: chấp nhận món ăn được tiếp theo phép lịch sự hoặc từ chối vì luật lệ tôn giáo thì lại mất lịch sự. Vì thế, cần nhớ đạo của người Do Thái cấm thịt lợn và động vật có vỏ cứng. Tương tự, người theo đạo Hồi kiêng thịt lợn và rượu, còn người Hin đu không ăn thịt bò do tôn thờ đặc tính thiêng liêng của bò.
Sự hạn chế ăn uống vì lý do sức khỏe thường gặp ở một số khách mời, do đó, dự trù trước những món ăn xen kẽ, nhất là salat có thể cho phép giải quyết được những bất ngờ xảy ra.
Đối với món ăn dân tộc, chủ tiệc không nên phục vụ khách – nhất là khách nước ngoài những món ăn dân tộc của họ, bởi vì món đó sẽ không bảo giờ được nấu ngon như ở nước họ. Tuy nhiên, để bày tỏ sự chú ý đặc biệt gợi nhớ quê hương của khách có thể đưa vào thực đơn một món ăn phản ánh nền văn hóa của dân tộc khách.
Việc in thực đơn để sẵn (đặt trên khăn ăn) cho mỗi khách mời có ý nghĩa bổ trợ cho việc tổ chức bữa tiệc, là phương tiện thông báo cho khách biết những món ăn của bữa tiệc, tránh được việc khách đưa ra các yêu cầu trong thời gian phục vụ. Tuy nhiên, trong các bữa tiệc quan trọng, thực đơn tránh ghi quá chi tiết như kể tên cả bánh qui, rau quả, bánh mì. Các nhà âm nhạc khẳng định rằng, trong bữa tiệc tốt hơn là không có nhạc vì nếu có sẽ mắc tội khiếm nhã với cả âm nhạc và nhạc công.
Ngành đường sắt: sản xuất – kinh doanh 6 tháng đầu năm tăng mạnh
6 tháng đầu năm 2001, ngành đường sắt đã vận chuyển được 2.947.000 tấn hàng hóa, doanh thu đạt 235 tỷ 222 triệu đồng; vận chuyển được 5.092 ngàn lượt khách, tăng hơn cùng kỳ năm trước 248 ngàn lượt khách, doanh thu 382,7 tỷ đồng. Tổng doanh thu vận tải toàn ngành đạt 614,25 tỷ đồng, tăng 19,5 tỷ đồng so với cùng kỳ năm 2000. Đặc biệt, tỷ lệ tàu đi đúng giờ đạt 97%, đến đúng giờ đạt 71,6%. Công tác an toàn chạy tàu có nhiều tiến bộ, số vụ tai nạn và trở ngại chạy tàu do chủ quan giảm đáng kể. Sản xuất công nghiệp đạt 192,445 tỷ đồng giá trị tổng sản lượng, tăng 55,1% so với cùng kỳ năm năm 2000. Tổng giá trị xây lắp khối xây dựng cơ bản và quản lý cơ sở hạ tầng đạt 185,7 tỷ đồng, tăng 190% so với năm 2000.
Mai Phương – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(181)2001

Kinh nghiệm bước đầu từ ngoại giao – Phần 2

Như vậy, để nhấn mạnh triển khai thực hiện giao, ban, khoán kinh doanh, cho thuê Doanh nghiệp nhà nước trong thời gian tới cần tiếp tục hướng dẫn cho các Bộ, ngành, địa phương về quy trình thực hiện và các vấn đề còn vướng mắc hoặc chưa rõ, đẩy mạnh việc tuyên truyền, phổ biến rộng rãi đến các doanh nghiệp, người lao động chủ trương, chính sách về giao, bán, khoán kinh doanh, cho thuê Doanh nghiệp nhà nước, đặc biệt là trên các phương tiện thông tin đại chúng để mọi người hiểu rõ, đúng chính sách của Đảng và Nhà nước về vấn đề này. Tập trung tháo gỡ các khó khăn, trở ngại do các vướng mắc về tài chính, cử lý công nợ…, đồng thời tiếp tục xem xét để sửa đổi, bổ sung các quy định hiện hành cho phù hợp, đáp ứng yêu cầu đẩy mạnh thực hiện giao, bán, khoán kinh doanh, và cho thuê Doanh nghiệp nhà nước trong giai đoạn đổi với, đảm bảo thực hiện có hiệu quả kế hoạch tổng thể sắp xếp, cơ cấu lại Doanh nghiệp nhà nước đã đề ra đến năm 2005.
Ý kiến bạn đọc
Không phải công ty du lịch nào cũng thế!
Cách đây không lâu, khi đọc bài báo “kinh doanh lữ hành sao lại thế này?”, đăng trên trang báo du lịch số 12, ra ngày 23/3/2001, phê phán một công ty lữ hành nội địa đá ký hợp đồng với khách du lịch nhưng không cam kết thực hiện đúng yêu cầu, tôi đồng tình với tác giả. Tuy nhiên, là khách nào cũng đi du lịch, tôi thấy phần lớn các chuyến đi đều thoải mái, bổ ích, chẳng hạn như chiến đi du lịch kết hợp với công tác Đà Nẵng và Huế vừa qua là chiến đi khá thú vị, do đó Công ty Khách sạn du lịch Thắng Lợi tổ chức. Đó là chuyến đi có chương trình chu đáo, đúng kế hoạch, du khách được toại nguyện khi hưởng thụ các món ăn tinh thần do du lịch mang lại. Song, theo tôi để được như vậy, du khách và các nhà du lịch cần có sự chú ý một số vấn đề sau:
Phải chọn đúng công ty có nhiều kinh nghiệm, có trách nhiệm và có nghiệp vụ du lịch. Việc này có thể thông qua tìm hiểu đến làm tiếp thị hoặc gặp lãnh đạo của các đơn vị tổ chức để khẳng định. Phải thực sự tìm hiểu tên cơ quan, địa chỉ, thuộc ai quản lý, thậm chí ai là lãnh đạo… Hiện nay có rất nhiều công ty quảng cáo được phép kinh doanh du lịch, những trong số đó không phải công ty nào cũng có chức năng, kinh nghiệm được nghiệp vụ du lịch. Nên khi có sự cố xảy ra không biết ai là thật ai là giả như bài báo đã nêu.
Về giá cả, theo tôi đối với công ty đã có kinh nghiệm bao giờ cũng đưa ra các loại giá khác nhau kèm theo tiêu chuẩn dịch vụ. Từ đó căn cứ vào khả năng tài chính mà chọn giá cho hợp túi tiền. Đừng ham công ty này quảng cáo rẻ hơn công ty kia vài chục nghìn cho là hợp lý mà phải căn cứ vào dịch vụ kèm theo, nếu bớt đi một tiêu chuẩn thì có thể giảm một số tiền hơn cả giá rẻ mà công ty nọ đã rao. Chọn nên công ty nào càng đưa ra chi tiết cụ thể tiêu chuẩn phục vụ thì công ty đó mới có giá chuẩn phù hợp với thị trường. Ví dụ xe thì loại xe nào, khách sạn mấy sao, ăn mức bao nhiêu… Theo tôi đừng tiếc 10 15 nghìn mà chọn một dịch vụ không thoải mái.
Người hướng dẫn viên phải là người thực sự hòa nhã, không chỉ thông thạo nghiệp vụ chuyên môn mà còn nắm được đường đi nước bước từng nơi từng lúc trong cuộc hành trình, qua đó lường trước được mọi tình huống xảy ra. Làm được như vậy thì không có những đáng tiếc xảy ra như báo đã nêu.
Muốn giữ được uy tín lâu dài thì công ty phải thực hiện đúng cam kết, không hứa suông, không vi phạm hợp đồng, hạ tiêu chuẩn phục vụ để rồi sau đó vin vào lý do này nọ mà xin lỗi, khiến cho du khách cảm thấy bị lừa. Nếu gặp khó khăn thì du khách thương lượng giải quyết, nếu chưa giải quyết được thì phải thực hiện. Nhưng theo tôi, khách du lịch rất đại lượng, họ cũng rất dễ thông cảm, có đều là các công ty đừng lạm dụng lòng tốt đó. Đối với nhân viên đi làm tiếp thị hay hướng dẫn viên du lịch phải là người nghiệp vụ có hiểu biết.
Phạm Tân – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 26 (191) 2001

Kinh nghiệm bước đầu từ ngoại giao – Phần 1

Kinh nghiệm bước đầu từ ngoại giao, bán, khoán, kinh doanh, cho thuê doanh nghiệp nhà nước
Đến nay cả nước đã có trên 100 Doanh nghiệp nhà nước thực hiện giao, bán, khoán kinh doanh, cho thuê. Những doanh nghiệp này hầu hết là các doanh nghiệp do địa phương quản lý, quy mô nhỏ, trình độ công nghệ lạc hậu, sức cạnh tranh thấp, vốn ít, hiệu quả sử dụng vốn thấp, thua lỗ kéo dài, công nợ tồn đọng dây dưa, khả năng thanh toán kém, lao động chủ yếu chưa được đào tạo lại, kỹ năng nghề nghiệp còn hạn chế, việc làm thiếu ổn định.
Theo đánh giá chung, sau khi chuyển đổi các doanh nghiệp đều ổn định, ttor chức được kiện toàn, vốn kinh doanh có xu hướng tăng lên, sản xuất kinh doanh ổn định và có chiều hướng phát triển, do mới bắt đầu hoạt động hầu hết các doanh nghiệp hoàn thành thủ tục chuyển đổi trong năm 2000, trừ số ít doanh nghiệp còn hoàn thành trước đó nên chưa thể đánh giá một cách toàn diện quá trình kinh doanh của tất cả các doanh nghiệp sau chuyển đổi. Tuy nhiên, báo cáo tình hình sản xuất kinh doanh sau khi chuyển đổi của nhiều doanh nghiệp và qua khảo sát thực tế cho thấy vốn có tốc độ tăng lớn nhất, bên cạnh sự tăng trưởng các chỉ tiêu: doanh thu, lợi nhuận, thu nhập bình quân đầu người, thực hiện nghĩa vụ nộp ngân sách… Một số doanh nghiệp ở địa phương sau khi chuyển đổi có vốn kinh doanh tăng lên rất nhiều như: Vốn kinh doanh của Công ty Thương mại Phú Vang Thừa Thiên Huế tăng 2,71 lần so với vốn kinh doanh và tăng 169,5 lần so với vốn nhà nước tại thời điểm chuyển đổi, vốn kinh doanh của Công ty Vật phẩm văn hóa tổng hợp Thái Nguyên tăng 6,75 lần… Kết quả đáng ghi nhận trong thời gian đầu mới hoạt động theo mô hình mới của hầu hết các doanh nghiệp là: Các doanh nghiệp thua lỗ đã được các khoản thua lỗ, thậm chí có lãi, đối với các doanh nghiệp đã có lãi thì số lãi được tăng lên, tình hình tài chính lành mạnh hơn trước, nhiều doanh nghiệp đã trả xong các khoản nợ khi mua doanh nghiệp và không còn phát sinh nợ quá hạn, các doanh nghiệp vẫn duy trì số lượng lao động như khi còn là Doanh nghiệp nhà nước và ổn định việc làm cho họ…
Kết quả quá trình tổ chức triển khai thực hiện chuyển đổi Doanh nghiệp nhà nước thời gian qua cho thấy: Để triển khai thực hiện việc giao, bán, khoán kinh doanh, cho thuê Doanh nghiệp nhà nước thành công và thu được kết quả như mong muốn thì:
Ngoài chủ trương, chính sách đúng đắn của Đảng và Nhà nước, trước hết phải có sự lãnh đạo, chỉ đạo trực tiếp, sát sao của các bộ, ngành, cấp ủy Đảng, chính quyền các tỉnh, thành phố và trực tiếp là đồng chí trong lãnh đạo phụ trách Ban Đổi mới quản lý doanh nghiệp Bộ, ngành, tỉnh , thành phố; kế hoạch cụ thể chuyển đổi các Doanh nghiệp nhà nước theo Nghị định 103/1999/ NĐ – CP phải được nhất trí trong cấp ủy, chính quyền và phải có sự phối kết hợp chặt chẽ giữa Ban đổi mới quản lý doanh nghiệp Bộ, ngành với các cơ quan chức năng ở Trung ương đối với doanh nghiệp trung ương quản lý hoặc Ban đổi mới quản lý doanh nghiệp tỉnh, thành phố với các ban, ngành chức năng và sở quản lý chuyên ngành ở địa phương đối với doanh nghiệp thuộc địa phương quản lý để chỉ đạo cụ thể Ban đổi mới quản lý tại doanh nghiệp thực hiện.
Công tác tuyên truyền phải đi trước một bước, phải tổ chức tuyên truyền rộng rãi, đối thoại trực tiếp với cán bộ nhân dân viên trong doanh nghiệp để giúp họ thấu hiểu, thấm nhuần được mục đích, ý nghĩa của việc giao, bán, khoán kinh doanh, cho thuê Doanh nghiệp nhà nước và phải tiến hành huấn luyện nghiệp vụ cho bộ máy quản lý doanh nghiệp. Đây là yếu tố cực quan rất quan trọng, quyết định kết quả quá trình thực hiện chuyển đổi.
Giám đốc doanh nghiệp phải là người tự giác, tiên phong trong việc thực hiện giao, bán, khoán kinh doanh, cho thuê Doanh nghiệp nhà nước và phải là người hiểu thật rõ nội dung của nghị định 103/1999/NĐ – CP thì mới có khả năng vận động được người lao động đồng tình ủng hộ, đồng thời rút ngắn được quá trình chuyển đổi.
Khi thực hiện phải thực hiện thận trọng nhưng khẩn trương, vận động linh hoạt các chính sách hiện hành nhằm đảm bảo hài hòa lợi ích nhà nước, người lao động các chủ nợ và người mắc nợ. Tình hình tài sản, tài chính phải được công khai hóa trước công nhân viên chức cho họ nắm được để tham gia trong qua trình chuyển đổi và quản lý doanh nghiệp sau chuyển đổi.
Cần thực hiện đúng chính sách ưu đãi của nhà nước, đồng thời vận dụng sang tạo , hợp lý chính sách, tháo gỡ khó khăn về tài chính, tạo điều kiện ban đầu cho người lao động.
Phạm Tân – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 26 (191) 2001

Hướng đi nào cho du lịch làng nghề Hà Tây? – Phần 2

Thế họ có đến đây thường xuyên không? Tôi hỏi.
Có, họ thường hay mua sản phẩm của ông chủ thu gom trong làng.
Thế tên ông ấy là gì?
Ông Toản.
Tiếp chúng tôi trong ngôi nhà khang trang, thoáng mát, người đàn ông có tên là Toản nói: “Sản phẩm mây tre đan ở đây thường được bán trực tiếp cho khách du lịch tới mua tại làng. Họ có quốc tịch từ rất nhiều nước khác nhau như Anh, Pháp, Mỹ v.v… Ngoài ra, các sản phẩm này còn được đưa tới các cửa hàng bán đồ lưu niệm ở Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh và xuất khẩu đến nhiều nước trên thế giới”.
Chia tay với các làng nghề, trong đầu tôi luôn ẩn hiện một câu hỏi: Tiềm năng từ các làng nghề này là rất lớn, tại sao thời gian qua, ngành du lịch Hà Tây vẫn để bỏ ngỏ mà không xây dựng thành các điểm, tour “du lịch làng nghề” như cách làm của một số làng nghề ở Hà Nội?
ĐI TÌM C U TRẢ LỜI
Ông Trương Minh Tiến, Phó Giám đốc Sở Du lịch Hà Tây thừa nhận: “Quả thật, đây là điều mà du lịch Hà Tây đang nghĩ đến. Sở dĩ, du lịch Hà Tây chưa làm được điều đó bởi vì còn vướng phải một số khó khăn mà trước tiên là vốn đầu tư. Để du lịch làng nghề có thể phát triển được cần phải có kinh phí để giải quyết các vấn đề như giao thông, vệ sinh môi trường v.v… Bởi làng nghề càng mở rộng thì các vấn đề nảy sinh càng lớn.”
Một nguyên nhân nữa phải kể đến là hiện nay, lữ hành của Hà Tây chưa phát triển. Cả tỉnh chỉ có duy nhất Công ty Du lịch Hà Tây, chủ yếu làm lữ hành quốc tế. Chính vì vậy, sự phối hợp liên vùng giữa các hãng lữ hành Hà Nội và Hà Tây dường như chưa có. Thực tế, hiện nay chỉ có các hãng lữ hành của Hà Nội vẫn đưa khách tham quan các làng nghề của Hà Tây, còn lữ hành của Hà Tây vẫn chưa làm được điều đó.
Hướng đi nào cho ngành du lịch làng nghề?
Ông Trương Minh Tiến cho biết: “Trước tiềm năng to lớn của các làng nghề như vậy, sắp tới chúng tôi sẽ chọn 3 làng nghề tiêu biểu nhất đưa vào làm điểm. Ủy ban nhân dân tỉnh sẽ hỗ trợ cho mỗi làng nghề số tiền là 30 triệu đồng để giúp họ giải quyết những khó khăn về cơ sở hạ tầng, đào tạo hướng dẫn viên du lịch tại chỗ v.v… Sau khi đưa các làng nghề này vào làm điểm chúng tôi sẽ phối hợp với các ngành có liên quan để giải quyết những vấn đề nảy sinh. Sau đó, sẽ mở rộng ra các làng nghề khác.”
Bên cạnh đó, Sở Du lịch Hà Tây đang có ý định mở hội chợ trưng bày các sản phẩm của 20 làng nghề truyền thống trong tỉnh. Tại đó, các nghệ nhân sẽ trực tiếp thao diễn các công đoạn để làm ra một sản phẩm. Hội chợ này sẽ mời đại diện các hãng lữ hành quốc tế của Hà Nội, từ đó tạo điều kiện giới thiệu, giao lưu giữa các doanh nghiệp.
Mới đây Công ty du lịch khách sạn Sông Nhuệ đã xây dựng được một tour du lịch làng nghề 2 ngày với lộ trình xuất phát từ khách sạn Sông Nhuệ đi từ làng nghề mây tre đan Phú Vinh tới làng lụa Vạn Phúc, tối ngủ lại khách sạn Sông Nhuệ. Sáng hôm sau đi làng nghề khảm trai Chuyên Mỹ đến mây tre đan Ninh Sở, thăm chùa Đậu, nhà thờ Nguyễn Trãi rồi kết thúc tour tại khách sạn Sông Nhuệ. Tuy mới chỉ là những bước đi ban đầu, nhưng cách làm mà Sở Du lịch Hà Tây đưa ra cho phép hy vọng vào sự phát triển của “du lịch làng nghề” trong tương lai ở tỉnh. Ngoài hướng đi mang tính chiến lược đó, các ngành công nghiệp, giao thông vận tải, khoa học công nghệ môi trường v.v… cần có sự phối hợp chặt chẽ hơn nữa với Sở Du lịch Hà Tây để giúp ngành có thể khai thác một cách hiệu quả tiềm năng du lịch từ các làng nghề, góp phần vào sự tăng trưởng kinh tế của tỉnh Hà Tây.
Hồng Hà – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(181)2001

Hướng đi nào cho du lịch làng nghề Hà Tây? – Phần 1

Hà Tây không chỉ nổi tiếng bởi vẻ đẹp của những danh lam thắng cảnh đã từng làm say lòng du khách bốn phương như chùa Hương, chùa Thầy, Đồng Mô, Khoang Xanh v.v… mà còn nổi tiếng bởi một hệ thống làng nghề hết sức đa dạng và phong phú. Cùng với sự phát triển của ngành du lịch, sản phẩm từ các làng nghề truyền thống nổi tiếng lâu đời như lụa Vạn Phúc, mây tre đan Phú Nghĩa, khảm trai Chuyên Mỹ, thêu ren Quất Động v.v… đã trở thành những món quà lưu niệm khá hấp dẫn đối với khách du lịch, đặc biệt là khách quốc tế. Với 120 làng nghề hiện có, chiếm 10% tổng số làng nghề trên toàn quốc, tiềm năng du lịch từ các làng nghề Hà Tây quả là rất lớn. Tuy nhiên, trong những năm qua “du lịch làng nghề” ở đây lại chỉ phát triển theo kiểu tự phát mà chưa có sự đầu tư thích đáng. Để có thể khai thác một cách hiệu quả tiềm năng từ các làng nghề này, du lịch Hà Tây cần phải có một hướng đi mang tính chiến lược.
Tiềm năng du lịch từ các làng nghề
Chúng tôi đến thăm làng lụa Vạn Phúc thị xã Hà Đông – Hà Tây. Từ xã, âm thanh sôi động phát ra từ hàng chục chiếc máy dệt trong làng dường như đã làm chúng tôi quên hết mệt mỏi của một chặng đường dài. Thuận đường, chúng tôi rẽ vào một ngôi nhà bên trong có phơi rất nhiều mảnh vải lụa với đủ các màu sắc khác nhau. Chưa kịp nghe chúng tôi giới thiệu xong, anh Đỗ Minh Tuấn, chủ gia đình vừa nhanh tay đảo nhuộm vải trong một thùng nước nóng, khói bốc nghi ngút vừa nói: “Làng lụa Vạn Phúc thực sự khởi sắc cách đây 3 – 4 năm. Trước đây, khách du lịch thường vào trực tiếp các nhà trong làng để xem và mua sản phẩm. Còn bây giờ, họ thường đến luôn cửa hàng trưng bày sản phẩm của hợp tác xã dệt lụa Vạn Phúc ở chếch ngoài đầu làng ấy. Đông lắm!”.
Quả đúng như lời giới thiệu của anh Tuấn, khi chúng tôi vừa ra tới cổng hợp tác xã cũng là lúc hai chiếc xe ô tô đỗ xịch ngay trước cửa hàng giới thiệu sản phẩm. Từ trong xe, hai đôi vợ chồng, có lẽ là người Pháp, bước xuống, đi thẳng vào gian hàng trưng bày nhiều sản phẩm nhất. Hai người phụ nữ vừa xem hàng, vừa đưa lên người ướm thử tỏ vẻ rất thích thú. Cuối cùng họ quyết định mua hai mảnh với giá 180.000đ/mét. Ông Nguyễn Văn Hùng, Chủ nhiệm Hợp tác xã lụa Vạn Phúc cho biết: “Mỗi ngày Vạn Phúc đón từ 30 đến 50 khách du lịch, chủ yếu là khách du lịch quốc tế đến thăm và mua trực tiếp sản phẩm tại các cửa hàng do Hợp tác xã mở ra”. Theo phản xạ, trong đầu tôi hình thành một phép tính. Nếu như nhân con số này với 120 làng nghề, thì lượng khách du lịch đến Hà Tây mỗi ngày quả là không nhỏ. Tuy nhiên, theo như lời ông Nguyễn Xuân Chính, Phó Giám đốc Sở Công nghiệp Hà Tây thì lượng khách đến các làng nghề đều như nhau, bởi nó còn phụ thuộc vào sản phẩm của làng nghề đó là gì? và giao thông đi lại có dễ dàng hay không. Nhưng nói chung, hiện nay, rất nhiều làng nghề ở Hà Tây có khách du lịch tới thăm thường xuyên.
Rời làng lụa Vạn Phúc, xuôi theo đường đi Hòa Bình, qua cầu Mai Lĩnh một đoạn, chúng tôi đã “lạc” vào xứ sở mây tre đan Phú Nghĩa. Hình ảnh chúng tôi bắt gặp đầu tiên là hai em gái chừng 12, 13 tuổi đang ngồi đang giỏ, xung quanh là rất nhiều sản phẩm từ mây tre như lọ hoa, xâu cơi, xâu ấm, giỏ đựng hoa quả v.v… Em bé có tên Trang nhanh nhảu: “Chị mà đến sớm chút nữa thì sẽ gặp một đoàn khách người Nhật, hị vừa đi xong”.
Hồng Hà – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(181)2001

Lang thang với huế

“Đức vua một sớm đầu xuân ấy. Lòng đẹp theo giời, dạo Ngự viên. Cung tần mỹ nữ ngời son phấn. Theo gót nhà vua nở gót sen…
Đường hoa má phấn tranh nhau ngó. Nhạc ngự vang lừng khắp bốn bên”. Ấy là Huế của một Đế Đô, của một cung điện, đền đài, lăng tẩm, đình tạ vàng son chói ngời, của một thời “Thành quách uy nghiêm sầm mặt lạnh” và “ Gió ù ù qua họng súng thần công”. Bên cạnh Huế vàng son ấy, còn Huế của hơn một trăm ngôi chùa u tịch, ngân tiếng chuông chùa bồng trên lá trúc rồi theo độ nghiêng của đất đai, trôi tràn cả xuống sông Hương tan vào dòng nước. Có lẽ vì vậy mà mặt nước sông Hương trôi lặng lẽ một dáng thiền. Đến nỗi một nhà thơ trẻ đã phải thốt lên “Giá như chẳng có dòng Hương, câu thơ xứ Huế giữa đường đánh rơi”.
Sông Hương đã thành hồn Huế tự bao giờ.
Đến Huế vào mùa hè đầu tiên của Thiên Niên Kỷ Mới, ta sẽ được gặp một Huế khác theo nghĩa rộng, rộng cả về địa lý, cả về tầm vóc của nó. Đó là Huế văn hóa, du lịch và sinh thái. Du khách có thể lên đò xuôi Bao Vinh để được gặp dấu tích Thành hóa Châu xưa, hoặc cũng có thể đi bằng xe hơi, chỉ độ 14 cây số để đến “Vườn nước” Thuận An. Rừng sú non dầm chân trong nước quanh năm. Khi thủy triều xuống thì nước lấp xấp, những cây “Cầu vượt” xinh xắn, rộng chỉ độ hơn một mét đan nhau như những con đường chia ô trong thành phố. Khi thủy triều lên cao, đá trong “Vườn nước” trông giống những hòn non bộ, với vô số cá từ phá Tam Giang vào theo con nước thủy triều.
Thuở sinh thời, nhà văn Nguyễn Tuấn rất thích phá Tam Giang. Lần đầu tiên đến Huế, ông không vào văn phòng Hội, nơi anh em nghệ sĩ đang chờ đón mà chống gậy ra chào sông Hương: “Sông Hương ơi, Nguyễn Tuân đã về đây!”. Chào xong, ông lui gót đòi đi thăm phá Tam Giang ngay. Những cử chỉ ban đầu ấy đủ thấy ông thật duyên nợ với đất này.
Nguyễn Tuân đã có ý thức chọn đêm về Tam Giang là đêm không trăng. Những đêm trăng, loài cua ham chơi lắm, nó chơi quên cả ăn nên thân rất bấy, xốp. Hết trăng, của mới nghĩ đến chuyện đi ăn,cho nên mình cua rất chắc. Nguyễn Tuân sành ăn đến nỗi, ông chỉ vào con cua nào là con cua ấy đầy ắp gạch, ăn bùi, thơm, đậm đà. Trên Tam Giang, Nguyễn Tuân tự chọn và tự nướng tôm. Khi bóc vỏ con tôm ra, ông bảo “nướng tôm như thế này mới gọi là biết nướng tôm. Nó chín và không chảy mất một giọt tôm tôm nào! kiểu như luộc trứng lòng đào vậy”. Càng đi với ông, càng thấy ông thật sành điệu, khám phá mãi không hết. Mỗi thức ông ăn xứng là một nghệ thuật ẩm thực ở đời. Ngay khi uống rượu, ông không uống cùng chai với ai cả. Ông có một “be” riêng. Be thủy tinh của ông lép như bàn tay. Lúc nào ông cũng đút vào túi ngực, khi uống mới kéo ra. Đó là một loại rượu được hâm nóng bằng chính nhịp đập của trái tim mình. Sau này đưa các bạn Việt kiều về phá Tam Giang, tôi thường kể chuyện Nguyễn Tuân để “hầu” rượu các bạn. Chúng tôi đã sống đêm Nguyễn Tuân bất tận như thế. Các bạn từ nước ngoài viết thư về hò hẹn “sang năm bọn mình cố gắng thu xếp về để chúng ta lại sống với nhau đêm Nguyễn Tuân bất tận trên phá Tam Giang nhé”!
Tôi tin với “Vườn nước” này và phá Tam Giang ấy, nhất định Công ty Du lịch Hương Giang sẽ có rất nhiều bầu bạn quấn quýt với nhau, trong sóng nước, trong gió trăng bất tận. Giám đốc Công ty Du lịch Hương Giang Nguyễn Hữu Đông khoe với chúng tôi một hành trình du lịch Huế: “Cố đô – Non cao và Biển rộng”. Theo tôi, đó là một cụm từ mới toanh đối với khu du lịch Huế.
Tôi biết “Non cao” theo Nguyễn Hữu Đông là Bạch Mã. Sau chiến tranh chúng ta đã bỏ quân Bạch Mã suốt 10 năm trời. Năm 1979, chúng tôi còn lên Bạch Mã bằng đường xe. Trận bão năm 1980, núi lở, cây đổ hầu như xóa sạch đường xe đến nỗi tận chuyến đi này chúng tôi vẫn phải cuốc bộ. 139 biệt thự hoang tàn sau lửa đạn chiến tranh của khu du lịch Bạch Mã chỉ được hồi sinh khi “Vườn quốc gia Bạch Mã” ra đời. Bạch Mã có diện tích tự nhiên là 22.031 ha (suýt soát bằng vườn quốc gia Cúc Phương), cao 1.450 mét, từ tháng 9 đến tháng 2 nhiệt độ trung bình dưới 200C, mùa hè từ tháng 3 đến tháng 8 là 250C. (Độ cao và nhiệt độ ngang với Sapa, Đà Lạt). Bạch Mã có 1.406 loài thực vật, đặc biệt có 35 loài cây cảnh có hoa đẹp và 969 loài động vật, riêng chim có tới 333 loài, bướm 256 loài. Điều hơn hẳn Sapa, Đà Lạt là trên đỉnh Bạch Mã, ở Vọng Hải Đài nhìn về phía Đông, biển ngay trước mặt như Thềm với Sân vậy. Ta có thể tắm biển nhiệt đới ở bãi tắm Chân Mây và chỉ nửa đường xe là đã ngồi ở vùng ôn đới Bạch Mã rồi. Đà Lạt, Sapa là khí hậu lục địa làm sao được thế.
(Còn nữa)
Nguyễn Quang Hà – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(181)2001